Chương 21

Bị quấy rầy giấc ngủ, Dịch Tư Linh vừa ngáp vừa ra mở cửa, đôi mắt vẫn còn díp lại không mở nổi. Khuôn mặt cô hiện rõ vẻ bực bội vì bị đánh thức sớm, cô nhìn Dịch Hân Linh rồi hỏi: "Chẳng phải tối em mới đến sao?"

Dịch Hân Linh thấy điệu bộ đó thì buồn cười. Cô ấy xách ba lô leo núi, còn chẳng buồn về ký túc xá nghỉ ngơi mà bắt xe thẳng từ ga tàu đến đây, vất vả thế mà còn bị chị mình chê trách.

Dịch Hân Linh bước vào phòng, vứt phịch chiếc ba lô xuống đất rồi thở hồng hộc: "Đến gặp người ta sớm chút không được à? Chưa gì đã chê người ta phiền rồi!"

Dịch Tư Linh lườm cô ấy một cái, hừ nhẹ một tiếng qua mũi: "Em phá hỏng giấc ngủ của chị..."

Do vẫn chưa tỉnh hẳn nên giọng cô nghe cứ ngàn ngạt, lại thêm chút nũng nịu, õng ẹo khiến Dịch Hân Linh nổi hết cả da gà. Ai mà chịu nổi cái tính tiểu thư này của bà chị mình chứ?

"Em sai rồi, em sai rồi, lần sau em sẽ đợi sau mười một giờ mới gõ cửa, được chưa?" Dịch Hân Linh thật sự chào thua, ai bảo cô là em chứ, mà phận làm em thì phải chiều chị thôi.

Cả ba người em như các cô đều có chung một lý tưởng: Trở thành những "đầy tớ" trung thành nhất của Dịch Tư Linh!

"Không được... Ghét thế không biết!" Dịch Tư Linh bĩu môi, quay đầu đi thẳng vào phòng tắm. Lúc này trông cô thật lôi thôi, quần áo tóc tai đều rối bời nên cô chẳng muốn nói chuyện tiếp. Cô cần phải tút tát lại bản thân đã.

Dịch Hân Linh vuốt mặt, lặng lẽ đi theo sau. Dịch Tư Linh cũng mặc kệ em mình, bắt đầu quy trình rửa mặt, dưỡng da, dùng máy massage để giảm sưng mặt rồi mới đến bước trang điểm.

"Đi chơi với em thôi mà, có cần phải l*иg lộn thế không?" Dịch Hân Linh tựa vào khung cửa, vẻ mặt đầy cạn lời.

Dịch Tư Linh đang mải bấm mi, đáp lại mà không thèm quay đầu: "Chị khuyên em nên thay bộ Adidas đang mặc ra đi rồi hãy đi chơi với chị."

Dịch Hân Linh phản bác: "Đồ của em là dòng cỏ ba lá đấy! Hàng hợp tác giữa thương hiệu thể thao và nhãn hàng xa xỉ hẳn tử tế!"

"Thì nó vẫn là Adidas."

"Nhưng em thích đồ thể thao! Chị thì biết gì về xu hướng chứ, bộ này đang hot lắm đấy, em phải chờ tận hai tuần mới mua được đấy!"

"Hot mà để cả đống ngôi sao với KOL mặc nhan nhản ngoài đường rồi à? Quê chết đi được." Dịch Tư Linh nhíu mày nhận xét bằng giọng điệu đầy vẻ "thượng đẳng".

"..."

Dịch Tư Linh không bao giờ mặc đồ thể thao đi chơi, việc đó đối với cô chẳng khác nào cực hình. Cô chỉ mặc chúng khi đi tập thể dục mà thôi.

Trong tủ đồ của Dịch Tư Linh, những trang phục thuộc các thương hiệu bình dân, thời trang nhanh hay những nhãn hàng nổi tiếng trên mạng đều không có cửa. Thậm chí, ngay cả với thương hiệu cô từng yêu thích, chỉ cần họ tung ra bộ sưu tập nào chạy theo xu hướng một cách rẻ tiền, cô sẽ thẳng tay đưa họ vào danh sách đen và họ sẽ mất đi một vị khách sộp như cô ngay lập tức.

Gu thẩm mỹ của Dịch Tư Linh hướng đến sự thanh lịch, sang trọng và kinh điển, những bộ đồ mà dù nhiều năm sau nhìn lại vẫn không hề lỗi mốt. Báo chí Hong Kong từng ca ngợi cô là thiên kim tiểu thư có gu ăn mặc đẳng cấp nhất. Lời khen đó hoàn toàn xứng đáng, bởi Dịch Tư Linh luôn có phong cách cá nhân cực kỳ nổi bật, không bao giờ mù quáng chạy theo mốt. Cô ghét mặc đồ đυ.ng hàng, ghét những gì quá phổ biến, và đặc biệt ghét những bộ đồ tuy thoải mái nhưng trông lại xuề xòa.

Với Dịch Tư Linh, ngay cả khi mặc đồ ngủ ở nhà, cô cũng phải đeo trang sức, đi giày đẹp, lúc nào cũng phải lung linh từ đầu đến chân.

Không ít tiểu thư hay phu nhân trong giới thượng lưu thầm mỉa mai cô quá điệu đà, chỉ đi dạo với mèo thôi mà cũng ăn diện như sắp đi dự tiệc. Dịch Tư Linh chỉ khịt mũi khinh thường, cho rằng họ chỉ là đám nhà giàu mới nổi, chẳng biết gì ngoài việc khoác lên mình những bộ đồ may đo cao cấp vô hồn.