Chương 20

Ngay cả khi ở Hong Kong, cô cũng hiếm khi len lỏi vào những nơi mang đậm hơi thở đường phố thế này. Bình thường cô chỉ ngồi ở ghế sau chiếc Bentley thơm tho, êm ái, thi thoảng mới liếc nhìn ra ngoài nhưng vì cảnh tượng nào cũng đã quá quen thuộc nên chẳng thấy có gì thú vị.

Bình thản, giản đơn, tất bật nhưng ấm áp – đây chính là cuộc sống của những người lao động bình thường.

Khác xa với thế giới của cô.

Cô là đóa hoa rực rỡ nhất trong cái thế giới đầy nhung lụa ấy. Cô không thể sống một cuộc đời giản dị, cô phải nở rộ thật lộng lẫy, và tất nhiên là phải thật nhàn hạ nữa.

Đúng lúc này, điện thoại rung lên báo có tin nhắn.

Lạc Linh: [Địa chỉ chuẩn không cần chỉnh nhé, ở trong cái ngõ Điểu gì đó ấy.]

Lạc Linh: [Em xin chị luôn... Đại tiểu thư của em ơi... Chị đi thám thính mà chỉ đứng lượn lờ ngoài tường nhà người ta thôi à? Sao không vào trong luôn? Chụp cho em mỗi bức tường là sao?]

Dịch Tư Linh nhận chiếc bánh trứng từ tay chủ quán. Sau khi vào xe, cô mở túi nilon, cẩn thận xé một miếng nhỏ rồi thổi nhẹ cho bớt nóng.

Vì không tiện gõ chữ nên cô gửi tin nhắn thoại: "Chị nghi là vào cái chốn này rồi chắc cả đời không ra được mất. Với lại chị đi lén mà, để Tạ Tầm Chi biết thì tiêu đời."

Cô gửi ảnh chụp chiếc bánh trứng qua cho Dịch Lạc Linh: "Cái bánh này ngon cực luôn, em có muốn ăn không? Chị gửi máy bay một cái về cho."

Lạc Linh: [... Thôi khỏi.]

Lạc Linh: [Quay lại vấn đề chính đi. Chị định bao giờ mới tìm cơ hội tiếp cận anh ta?]

Dịch Tư Linh ăn được nửa cái bánh thì đặt sang ghế phụ: "Chưa biết, nhưng cơ bản là chị hiểu rồi. Anh ta không phải gu của chị. Để chị chơi bời ở đây mấy ngày đã, mốt em ba về rồi chị tính sau."

Hai ngày này không có tiết, cô ba nhà họ Dịch đang cùng bạn bè đi phượt ở các khu du lịch lân cận, tối mốt mới quay lại Bắc Kinh.

"Đúng rồi, chị vừa thấy một cô gái ở nhà anh ta, em bảo liệu đó có phải bạn gái anh ta không? Chị đang định điều tra đây, thời tới cản không kịp rồi!" Dịch Tư Linh hào hứng khoe chiến tích.

Dịch Lạc Linh cạn lời: [Công chúa của em ơi, chị dùng cái bộ não dát vàng của chị suy nghĩ hộ em một tí được không? Nếu Tạ Tầm Chi muốn giấu bạn gái, ai lại mang về tận nhà tổ để khoe trước mặt bố mẹ thế kia? Cái địa chỉ em đưa là nhà tổ họ Tạ, không phải nhà riêng của anh ta đâu mà giấu với chả giếm.]

Dịch Tư Linh xìu xuống ngay lập tức: "Ừ nhỉ."

Dịch Lạc Linh còn bận việc nên không nói nhiều: [Tóm lại là chị đừng có lạc đề nữa, tập trung vào chuyên môn đi. Nhớ gửi lời hỏi thăm của em đến em ba nhé.]

Cuộc trò chuyện sắp kết thúc thì Dịch Tư Linh sực nhớ ra một chuyện: [Tra thêm thông tin về xe của anh ta được không?]

Nửa tiếng sau, Dịch Lạc Linh "vạn năng" đã gửi thông tin biển số xe vào máy cô.

[S680 Pullman màu đen, biển số Kinh Axxxx8.]

[Em chỉ tra được mỗi chiếc này thôi.]

Dịch Tư Linh đờ người ra. Chẳng phải đây là chiếc xe cô vừa chạm mặt trong ngõ sao?

Hai ngày kế tiếp, Dịch Tư Linh thay đổi kế hoạch, chuyển sang lượn lờ khắp các phố phường Bắc Kinh để mua sắm.

Cô sắm sửa đủ thứ, từ hàng tá quần áo, giày dép, đồ gốm cho đến những món đồ chơi nhỏ hay đặc sản địa phương. Nào là những hộp bánh ngọt cung đình đắt đỏ, trà ngon, nước mận chua, rồi thì vịt quay, chuỗi hạt đeo tay... Thậm chí có cả những món đồ cũ kỹ trị giá vài trăm tệ nhưng lại bị ông bác bán đồ cổ hét giá trên trời. Tóm lại là đủ thứ thập cẩm, chính bản thân cô cũng chẳng nhớ mình đã mua những gì, cứ tiện tay mua rồi lại quên béng mất.

Đến ngày thứ ba, Dịch Hân Linh bắt tàu cao tốc về lại Bắc Kinh. Lúc cô ấy đến khách sạn gõ cửa phòng, Dịch Tư Linh vẫn còn đang chìm trong giấc nồng.