Chương 2

"Vậy là sắp có tin hỷ rồi sao?"

Dịch Khôn Sơn nửa đùa nửa thật: "Tôi cũng đang cố gắng đây. Hy vọng sẽ tìm được một tấm chồng tử tế cho con gái cả trước khi tôi đón sinh nhật tuổi năm mươi."

Khán giả bên dưới cười ồ lên, người dẫn chương trình cũng phụ họa: "Ông Dịch thật hóm hỉnh! Vậy chúng tôi xin chờ tin vui từ cô cả."

Dịch Tư Linh chính là "cô con gái cả" xui xẻo đó. Chuyện hôn sự của cô luôn là miếng mồi ngon cho những lời bàn tán và đồn thổi trong giới thượng lưu.

"Nhưng mà..." Dịch Lạc Linh cúi đầu thở dài: "Gần đây ba lạ lắm, không chỉ nói linh tinh trên tivi mà còn hay ám chỉ này nọ... Tuần trước em còn thấy ba đi đánh golf với Chủ tịch Trịnh, hai người còn ôm vai bá cổ thân thiết lắm, chị nghĩ xem liệu có phải..."

"Em hai!" Dịch Tư Linh gắt lên cắt lời: "Chị cảnh cáo em nhé, đừng có rủa chị!"

Dịch Lạc Linh kém chị gái hai tuổi. Biết mình vừa chạm vào "vảy ngược" của bà chị đại tiểu thư, cô nàng định thôi nhưng nghĩ lại vẫn phải nói cho hết: "Chị vừa mới đá tên họ Trịnh tồi tệ đó xong, giờ mà người cũ lại biến thành chồng thì đúng là xui tận mạng. Nhưng em tính đi tính lại, khả năng ba chọn nhà họ Trịnh là cao nhất đấy, chị chuẩn bị tâm lý đi."

"Không đời nào."

Dịch Lạc Linh kiên nhẫn: "Mia à, em giả sử thôi, nếu ba cứ khăng khăng bắt chị cưới anh ta thì chị tính sao?"

Dịch Tư Linh im lặng hồi lâu rồi hất cằm, hừ lạnh: "Thì cưới! Gã tồi đó dám cưới thì chị đây sợ gì mà không dám gả? Xem ai hành hạ ai."

Dịch Lạc Linh day nhẹ thái dương, chuyển sang giọng mềm mỏng: "Mia ơi, chị phải tỉnh táo lại đi. Tên đó vừa chia tay chị được một tháng đã cặp kè với người mẫu rồi. Chị định nhắm mắt đưa chân, ngậm bồ hòn làm ngọt thật đấy à? Em nói thế để chị sớm tìm cách giải quyết, chứ đừng có hờn dỗi với em."

Gã đàn ông họ nhắc đến là Trịnh Khải Quân, con trai thứ của nhà họ Trịnh. Lúc mới yêu, anh ta cực kỳ ngoan ngoãn và nghe lời Dịch Tư Linh. Chẳng hiểu sao hai tháng trước, anh ta lại đổi tính, gây sự với cô vì mấy chuyện vặt vãnh rồi tuyên bố sẽ không xuống nước nếu cô không chịu thua.

Anh ta đã nhầm to. Dịch Tư Linh chưa bao giờ biết đến hai chữ "chịu thua". Thế là cuộc tình này kết thúc trong chóng vánh.

Cay đắng hơn là tháng trước, paparazzi chụp được cảnh anh ta đưa bồ mới vào một khách sạn sang trọng – mà trớ trêu thay, đó lại chính là khách sạn thuộc sở hữu của Dịch Tư Linh. Chuyện này khiến cô bị cả giới cười nhạo và vẫn luôn để bụng đến tận bây giờ.

"Ai thèm hờn dỗi với em. Chị cũng chẳng phải loại chịu nhục đâu. Chị với anh ta chỉ là đóng kịch cho thiên hạ xem thôi, em thì hiểu cái gì." Giọng cô pha chút kiêu kỳ và ngang ngược.

Dịch Lạc Linh tức đến mức muốn nhào qua véo chị mình một cái, nhưng lại kịp kìm lại. Véo xong thì lại phải tốn tiền mua quà dỗ dành, đúng là lỗ vốn.

Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ tiến tới, lịch sự thưa rằng có một người đàn ông họ Trương muốn mời hai cô một ly Mojito. Dịch Tư Linh bực bội đuổi khéo rồi quay lại chuyện cũ: "Dù sao lấy ai cũng là đóng kịch thôi, ít ra Trịnh Khải Quân còn là chỗ quen biết, mấy gã khác chị còn chẳng biết mặt mũi ra sao."

Giọng cô bỗng chùng xuống, hàng mi dài cụp lại. Cô vân vê chiếc vòng tay kim cương, khuôn mặt lấp ló sau làn khói hiện lên vẻ uất ức: "Em tưởng chị muốn thế chắc?"

Một đại tiểu thư được ngậm thìa vàng từ nhỏ như cô, rất hiếm khi phải nếm trải cảm giác bất lực thế này.

Dịch Lạc Linh thấy vậy cũng mủi lòng. Cô biết hôn nhân của chị mình – và cả chính cô sau này – đều nằm trong sự sắp đặt của cha mẹ. Cô buồn bã nói: "Thôi, em không cãi với chị nữa. Nếu ba thực sự chốt gã tồi đó, hay là chị kiếm đại một anh bạn trai mới đi, vừa để dằn mặt anh ta, vừa để chọc tức luôn."