Chương 19

Giống như tự bước chân vào một chiếc l*иg vàng, kể từ đó, mọi thứ cô có đều phải cống hiến cho tập đoàn, chẳng còn chút riêng tư nào cho bản thân.

Với Dịch Tư Linh, cuộc sống đó còn kinh khủng hơn cả việc kết hôn.

Ít nhất sau khi cưới, chồng cô sẽ không và cũng không dám đặt ra quy định gì cho cô. Cô có tiền mà, nếu anh ta quá quắt, cô sẵn sàng bảo anh ta cút xéo ngay lập tức.

Dĩ nhiên cô hiểu rõ những gia đình quyền quý lắm quy tắc đến mức nào. Người bình thường đừng bao giờ mơ mộng bước chân vào đó, vì làm dâu hào môn chẳng khác nào trở thành một món đồ trang trí lộng lẫy, bên ngoài xinh đẹp nhưng bên trong chỉ biết ngậm ngùi nuốt cay đắng vào lòng.

Dù Dịch Tư Linh không phải hạng người dễ bắt nạt hay để ai trút giận lên đầu, cô cũng khó lòng đối phó nổi với đám người phiền phức xung quanh. Cuộc sống chắc chắn sẽ chẳng được như ý.

Nếu chồng cô lại còn là một ông già bảo thủ, cuồng công việc và khô khan thì coi như đời cô chấm hết.

Giữa thanh thiên bạch nhật, Dịch Tư Linh đứng thẫn thờ như tượng trước cửa nhà người ta, đầu óc thả trôi theo những suy nghĩ vẩn vơ.

Cô không hề nhận ra cánh cổng đang đóng chặt bỗng từ từ mở ra.

Tối qua Tạ Ôn Ninh không ở ký túc xá mà về nhà tổ họ Tạ để nghỉ cuối tuần. Ở lỳ trong nhà hai ngày khiến cô ấy thấy hơi ngột ngạt, cộng thêm việc ngày nào cũng phải uống thuốc Bắc đắng ngắt nên cô ấy muốn ra ngoài mua chút bánh chanh táo để đổi vị. Tạ Ôn Ninh định lén lẻn ra ngoài nên mới đi cửa hông, vừa mở cửa đã thấy một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp đứng sững trên bậc thềm, chiếc kính râm to bản che khuất nửa khuôn mặt.

Tạ Ôn Ninh ngẩn ngơ, mặt bỗng hơi ửng hồng.

"Chị gái này đẹp quá..." Cô ấy thầm cảm thán.

"Xin hỏi, chị tìm ai ạ?"

Giọng nói dịu dàng kéo Dịch Tư Linh về thực tại. Cô ngước mắt lên, nhìn thiếu nữ có vẻ ngoài nền nã, đáng yêu trước mặt với vẻ mơ hồ.

"..."

Người nhà họ Tạ sao?

Hay là... cô bạn gái mà Tạ Tầm Chi giấu kỹ bấy lâu?

Dịch Tư Linh khẽ thở phào, đôi mắt sau lớp kính râm nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.

Tốt quá rồi!

Vừa đến đã tóm được tin sốt dẻo, Dịch Tư Linh không ngờ mọi chuyện lại tiến triển thuận lợi đến thế. Để tránh rút dây động rừng, cô mím môi giữ im lặng. Cô biết ngay mà, Tạ Tầm Chi chắc chắn chẳng phải hạng người đoan chính gì.

Cô bình tĩnh bảo mình đi nhầm đường, sau đó xoay người rời đi.

Tạ Ôn Ninh ngơ ngác nhìn người phụ nữ bước lên chiếc xe thể thao, chỉ trong chớp mắt, bóng dáng màu đỏ đã mất hút phía xa. Cô ấy cứ cảm thấy có gì đó sai sai mà không giải thích được.

...

Xung quanh đây toàn là những ngôi nhà kiểu tứ hợp viện, ngõ ngách chằng chịt như tơ vò. Nếu không phải dân bản địa rành đường thì rất khó để tìm lối ra đường lớn. Chiếc Ferrari mất phương hướng, cứ xoay như chong chóng trong các con hẻm, khiến Dịch Tư Linh càng lái càng bực bội.

Chẳng biết đã rẽ vào ngõ nào, vài đứa trẻ đạp xe lướt qua chiếc Ferrari. Tiếng chuông xe lanh lảnh vang vọng trong không gian se se lạnh.

"Ferrari kìa! Ngầu quá xá!"

"Người lái là một chị gái xinh lắm!"

"Đẹp hơn cả mẹ em luôn!"

Đứa sau hét to hơn đứa trước, cứ như sợ cô không nghe thấy.

Dịch Tư Linh đang bực mình, nghe thấy tiếng mấy đứa trẻ khen ngợi thì không nhịn được mà bật cười, nghiến răng tự nhủ: "Bọn trẻ này cũng tinh mắt đấy chứ."

Hai bên đường quán xá tấp nập, những chiếc ghế nhựa đặt ngổn ngang làm bàn ăn tạm bợ. Người xếp hàng chờ mua đồ ăn sáng đông nghịt.

Bà chủ quán đổ muôi bột vào chảo, tiếng "xì xì" vang lên vui tai, miếng bột nhanh chóng chuyển màu vàng ruộm. Bà đập thêm trứng, rắc dưa chua, khoai tây sợi và hành lá rồi cuộn lại điệu nghệ. Bác gái bên cạnh mở nắp xửng hấp, khói trắng bay ra nghi ngút, những chiếc bánh bao, bánh hấp nóng hổi xếp chồng lên nhau, tỏa hương thơm phức.