Chương 16

Gương mặt vốn luôn lạnh lùng, khó gần trước mặt nhân viên giờ đây tràn đầy vẻ bất lực. Cô thở dài: "Chị nên nhìn chuyện này ở góc độ khác xem sao."

"Ví dụ?" Dịch Tư Linh uể oải chống cằm bằng mu bàn tay, đôi mắt lờ đờ. Mấy ngày nay mải điều tra Tạ Tầm Chi nên cô ngủ chẳng ngon giấc.

"Vẫn chưa đến lúc kết luận mà. Ít nhất thì hiện tại, anh Tạ này vẫn ăn đứt cái tên Trịnh Cớt kia." Dịch Lạc Linh đưa ra nhận xét khách quan.

Mấy ngày qua cô cũng đã tìm đọc các bài báo kinh tế tài chính liên quan đến Tạ Tầm Chi. Từng câu từng chữ đều ca ngợi năng lực xuất chúng, ví anh là nhà lãnh đạo bẩm sinh. Một người đàn ông ưu tú như vậy mới xứng với công chúa nhà họ Dịch. Nếu tính cách hai người hòa hợp, cuộc sống hôn nhân có thể vượt qua thử thách thì đây rõ ràng là một mối lương duyên... Ít nhất là trên lý thuyết.

Dù vậy, Dịch Tư Linh vẫn giữ im lặng, ấm ức cắn nhẹ bờ môi mọng.

Dịch Lạc Linh thật sự không chịu nổi vẻ nũng nịu này của chị mình, đành gõ xuống bàn nhắc nhở: "Hay là chị tự mình đến Bắc Kinh "kiểm hàng" đi? Dù sao cũng tốt hơn ngồi đây tìm mấy tấm hình chẳng thấy đâu."

...

Tháng Mười, Bắc Kinh bước vào mùa thu êm đềm, nắng vàng đã nhuốm chút đượm buồn. Một chiếc Maybach đen bóng rời khỏi tầng hầm phía đông nam biệt phủ nhà họ Tạ, rẽ vào một con ngõ nhỏ.

Ngõ Bách Điểu vốn thưa người nên rất tĩnh mịch. Những gốc ngô đồng cổ thụ đổ bóng xuống đường lát gạch xanh. Vài người tản bộ ngang qua không khỏi dừng bước, nhìn chiếc Maybach với ánh mắt ngưỡng mộ.

Cánh cửa hầm bằng gỗ sưa từ từ hạ xuống, bịt kín lối vào duy nhất. Lúc này người đi đường mới nhận ra cả dãy phố bên phải ngõ Bách Điểu đều thuộc về một gia tộc. Những bức tường gạch xanh cao vυ"t trải dài hàng trăm mét, phía sau lại là một lớp tường khác cao hơn được tạo bởi cây xanh và lau sậy. Dù tường cao che khuất tầm nhìn, nhưng những mái hiên cong vυ"t vẫn lộ ra, thấp thoáng vẻ bề thế của một gia đình trâm anh thế phiệt lâu đời. Đây là một tòa tứ hợp viện khổng lồ tách biệt hẳn với sự ồn ào phố thị. Hai chữ "giàu sang" thôi chẳng thể lột tả hết sự uy nghi của nơi này.

Vì ngõ nhỏ nên xe đi khá chậm, thân xe dài gần sáu mét trông sang trọng vượt trội. Ở hàng ghế sau, Tạ Tầm Chi vẫn bình thản nghe tiếng quở trách trong điện thoại. Anh không hề tỏ ra mất kiên nhẫn hay quá nghiêm trọng, ngón tay thon dài lướt nhẹ hạ cửa kính xe xuống.

"Con cũng phải chủ động một chút chứ! Tuần trước con đi công tác Hong Kong, rõ ràng có thể gặp Tư Linh mà sao lại không gặp? Còn mấy tháng nữa là cưới rồi mà chưa thấy mặt vị hôn thê lấy một lần, con xem có ra thể thống gì không?"

"Lúc đầu mẹ đưa ảnh hỏi ý kiến, con đã bảo là được nên mẹ mới chọn con bé. Nói đi cũng phải nói lại, đây là con tự nguyện, đừng nói với mẹ là con định đổi ý đấy nhé?" Dương Thù Hoa không phải người hay lảm nhảm, nhưng cứ chạm đến chuyện này là tác phong nhanh gọn thường ngày của bà lại biến đâu mất.

Tạ Tầm Chi hạ kính cửa sổ xuống hết cỡ, đáp: "Con không đổi ý, mẹ đừng lo."

Dương Thù Hoa dặn tiếp: "Vậy thì con phải chỉnh đốn lại thái độ. Lần này con liệu mà tiếp đãi, phải để Tư Linh thấy con là người đàn ông đáng tin cậy. Đây là lần đầu con bé đến Bắc Kinh, đừng để lại ấn tượng xấu!"

Tạ Tầm Chi hơi nhíu mày, im lặng một lát mới hỏi: "Cô ấy đến Bắc Kinh rồi ạ?"

Câu hỏi này càng làm bà Dương bực mình hơn. Vợ sắp cưới đến nơi rồi mà anh ta còn chẳng hay biết gì!

"Con bé bay từ hôm qua thì chắc đã đến nơi lâu rồi, có điều mẹ không biết ở khách sạn nào, bà sui cũng chưa nói. Con cử người đi tìm hiểu xem con bé ở đâu, ăn uống, sở thích thế nào... Cả xe cộ đưa đón nữa, con lo liệu hết đi."