Chương 10

[Dịch Tư Linh: “Đơn giản thôi, sau này đường ai nấy đi, đời ai nấy sống.”]

Ngay cả hai chữ “sau cưới” cô cũng chẳng buồn nhắc tới vì thấy xúi quẩy. Cứ kiểu mạnh ai nấy chơi, vợ chồng hờ bằng mặt không bằng lòng, đó vốn là kịch bản chung của các cuộc hôn nhân sắp đặt trong giới thượng lưu.

Nhưng Trịnh Khải Quân lại hiểu lầm ý cô, anh ta tưởng cô muốn cắt đứt hoàn toàn.

Những tin đồn gần đây khiến anh ta đứng ngồi không yên. Anh ta nghe nói Dịch Tư Linh sắp lấy chồng, tối qua lại nghe phong phanh cô đã có người yêu mới. Cả đêm mất ngủ, anh ta định gọi điện cho cô thì mới nhớ ra mình đã bị cô chặn đứng mọi liên lạc.

Hỏi cha mình, anh ta mới biết lúc đầu nhà họ Dịch có ý định thông gia, nhưng gần đây lại chẳng thấy tăm hơi đâu. Thật lòng anh ta vẫn còn tình cảm với cô, lúc trước theo đuổi là thật, lúc yêu nhau cũng cưng chiều hết mực.

Lần duy nhất họ cãi vã là do anh ta nghe đám bạn xấu kích bác, muốn thể hiện cái tôi nên mới làm căng, ai ngờ chuyện vỡ lở không cách nào cứu vãn.

Đám bạn đó từng nói: “Cậu Trịnh này, anh là thiếu gia lẫy lừng Hong Kong, cô ta chỉ là một đứa con gái, anh chiều thì chiều chứ đừng để cô ta đè đầu cưỡi cổ.”

“Đại tiểu thư nhà họ Dịch thì đã sao, trước mặt cậu Trịnh thì cũng phải ngoan ngoãn thôi.”

“Đàn ông là không được chiều hư phụ nữ!”

Nhớ lại mấy lời đó, Trịnh Khải Quân chỉ thấy hối hận.

Dù Dịch Tư Linh có nóng tính, tiểu thư hay khó chiều thì sao chứ? Anh ta thích cô cơ mà. Lúc giận cô chẳng bao giờ chịu thua, nhưng lúc làm nũng thì lại cực kỳ đáng yêu, đôi mắt quyến rũ cứ thế nhìn anh ta khiến lòng người tan chảy.

Chẳng có cô gái nào có sức hút kỳ lạ như Dịch Tư Linh, và cũng chẳng có ai đẹp hơn cô. Chỉ riêng gương mặt đó thôi cũng đủ để Trịnh Khải Quân cam chịu mọi thứ.

[Trịnh Khải Quân: “Đừng đường ai nấy đi mà... Em chia tay tên đó đi, chúng ta làm hòa. Sau này chuyện gì anh cũng nhường em, anh thề không bao giờ tìm người khác để chọc giận em nữa.”]

Vị thiếu gia họ Trịnh chưa bao giờ phải khúm núm đến thế.

[Trịnh Khải Quân: “Bé cưng, anh không hề thích cô ta, anh làm vậy chỉ vì muốn thấy em ghen thôi. Cô ta chỉ là bù nhìn thôi, em đừng chấp, cũng đừng giận anh nữa...”]

Mẹ kiếp! Còn dám gọi bé cưng!

Dịch Tư Linh trừng mắt nhìn anh ta, cảm thấy nổi cả da gà: “Thế thì xin lỗi nhé, tôi cực kỳ hài lòng với bạn trai hiện tại. Anh ấy cao hơn anh, đẹp hơn anh, giàu hơn anh. Tôi đang định thưa với ba, đời này không cưới anh ấy thì tôi chẳng cưới ai hết.”

Nói xong, cô dứt khoát khởi động máy, vào số rồi nhấn ga. Chiếc Bentley gầm lên một tiếng, lao vυ"t đi như mũi tên uất hận.

...

[Dịch Tư Linh: “Em biết anh ta nói gì không? Anh ta bảo anh ta nɠɵạı ŧìиɧ là để chị ghen đấy! Chị bận ăn bò Wagyu, bánh phô mai, đồ Pháp, nhà hàng Michelin còn không hết thời gian, hơi đâu mà đi uống dấm của anh ta!”]

[Dịch Tư Linh: “Giờ chị lại thấy tội cho cô người mẫu kia ghê!”]

[Dịch Tư Linh: “Đúng là nhìn lầm người, không ngờ não anh ta có vấn đề nặng thế!”]

Dịch Lạc Linh đang họp với hội đồng quản trị thì nhận được tin nhắn của chị gái. Cô không nhịn được cười, giơ tay ra hiệu với mọi người: “Tạm thời dừng ở đây, chuyện còn lại để lần sau bàn tiếp.”

Đợi mọi người ra khỏi phòng họp, cô mới gọi lại cho chị, đồng thời bảo thư ký lấy một ly Americano để tỉnh táo lại.

[Dịch Lạc Linh: “Anh ta biết chị có bạn trai rồi à? Tin tức nhanh nhạy gớm.”]

[Dịch Tư Linh: “Chị nói thẳng rồi, cưới hay không tùy anh ta. Nếu không muốn bị cả Hong Kong cười vào mặt thì lo mà hủy hôn đi.”]

Dịch Lạc Linh nhấp một ngụm cà phê: “Chị làm gắt thế này thì chắc đám cưới này sớm muộn cũng đổ thôi.”

Dịch Tư Linh cũng tin là vậy.