Hắn tựa như một con sói cô độc trong đêm tối. Hắn sẽ kiên nhẫn tìm kiếm thời cơ thích hợp để hạ một đòn cuối cùng với con mồi.
Giờ là lúc hắn đã bắt được con thỏ trắng mà hắn hao tốn hết sức lực suốt bấy lâu, giờ là lúc hắn cũng vững vàng nắm chặt con mồi trong lòng bàn tay mình. Cho dù nàng có giãy dụa thế nào thì đó chỉ như hành động gãi ngứa, không đáng nhắc tới nửa phần.
L*иg ngực Tuyên Hoa phập phồng liên tục, đáy mắt phủ một tầng sương mù. Hơi thở ấm áp của hắn phảng phất lướt qua chóp tai nàng, dọa cho lông tơ nàng dựng thẳng đứng, ngay cả chút khí lực yếu ớt cũng bị nụ hôn dữ dội kia kéo đến bao phủ.
Nàng ngẩng đầu lên, để lộ nửa đoạn cần cổ trắng như tuyết khiến ánh mắt hắn càng thêm thâm trầm hơn ba phần. Hắn cúi đầu cắn một ngụm vào vùng cổ mềm mại của nàng, chậm rãi thưởng thức.
Tuyên Hoa nhìn sự si mê hiển hiện trong đôi mắt ấy mà giọt lệ trong suốt lập tức tràn mi, cảm giác bi thương từ tận đáy lòng lập tức dâng lên.
Phải làm gì bây giờ?
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cuối cùng nàng sẽ gả vào phủ Trấn Quốc Công, trở thành chính thê của Bùi Nghiên Chỉ.
Mà hắn... dường như hắn chỉ thực hiện quyền lợi của mình sớm hơn một bước mà thôi.
Thật ra trong lòng Bùi Nghiên Chỉ cũng nghĩ như vậy. Sớm muộn gì Tuyên Hoa cũng là người của hắn, chỉ là bây giờ hắn muốn nếm thử một chút ngon ngọt của nàng vậy thôi.
Thế nhưng hiện tại, hắn chỉ cảm thấy chút ngon ngọt này không đủ để thỏa mãn.
Hắn vươn tay ra cởi đai lưng hồng mai điểm châu ngọc được thắt chặt bên hông nàng, dễ dàng trói cổ tay nàng trên cao. Nương theo ánh trăng trong trẻo mà lạnh lẽo ấy, lúc hắn ngẩng đầu lên bỗng nhìn thấy hàng lệ lấp lánh nơi khóe mắt nàng.
“Công chúa khóc cái gì chứ?”
Hắn vừa hôn sạch nước mắt trên mặt nàng, vừa khàn khàn cất giọng: “Nam nữ giao hợp, cá nước thân mật là chuyện tốt đẹp nhất nhân gian. Công chúa đừng sợ, thần sẽ nhẹ nhàng, sẽ quan tâm đến cảm nhận của Công chúa.”
Những lời nói an ủi kia rơi vào tai Tuyên Hoa càng khiến nàng cảm thấy kinh khủng hơn, trong lòng lạnh lẽo đi vài phần.
Trước đây nàng chỉ thấy hắn gϊếŧ người hung tàn, nào ngờ hắn còn là kẻ chẳng biết liêm sỉ.
Cho dù hắn có phạm sai lầm gì đi chăng nữa thì hắn cũng là Bùi thế tử của phủ Trấn Quốc Công, chắc hẳn Hoàng hậu cũng chỉ khiển trách hắn vài câu mà thôi.
Nhưng nàng là Công chúa đó. Lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của nàng không cho phép chuyện hoang đường như vậy phát sinh lên đầu mình... cho dù nàng và hắn đã có hôn ước.
Bàn tay Tuyên Hoa đặt giữa không trung đột nhiên giãy dụa loạn lên, trân châu tua rua trên đai lưng khẽ lắc lư. Cổ tay trắng nõn cùng cành hoa mai màu đỏ giao nhau khiến Bùi Nghiên Chỉ càng khó chịu hơn.
Hắn nhếch môi, chẳng buồn để tâm tới sự phản kháng ấy mà lại áp nàng xuống chiếc áo choàng gấm hoa trải trên mặt đất.
Thân thể to lớn đè xuống, bàn tay hắn cũng không ngừng nghỉ một giây nào mà chỉ muốn cởi bỏ từng lớp y phục phức tạp trên người Tuyên Hoa. Loay hoay suốt nửa ngày trời, hắn mất hết kiên nhẫn nên liền dùng sức kéo mạnh xuống.
Rốt cuộc xiêm y cũng được cởi ra một nửa, để lộ một chút cảnh xuân.
Tuyên Hoa tận mắt trông thấy bóng hình khổng lồ bao phủ trên người mà thân mình cứ run rẩy mãi không ngừng. Trên vai bất chợt truyền đến cảm giác lạnh lẽo, nàng còn chưa kịp phản ứng lại thì bàn tay hắn đã trượt xuống dưới, chậm rãi xoa nắn cách tầng y phục mỏng manh.
Hắn vừa quan sát sắc mặt Tuyên Hoa, vừa khıêυ khí©h, gia tăng thêm lực đạo trong tay.
Tuyên Hoa cố gắng dùng đôi tay bị đai lưng trói chặt để nắm lấy ống tay áo Bùi Nghiên Chỉ, nức nở cầu xin tha thứ. Nhưng nàng không dám phát ra tiếng động quá lớn vì sợ rằng sẽ thu hút sự chú ý của người đi ngang qua.
“Bùi Nghiên Chỉ, ta sợ... Làm ơn, làm ơn... Đừng mà...”
Nàng bật khóc thành tiếng trầm thấp, hai bờ vai run nhẹ, thân thể càng run mạnh không còn hình dáng ban đầu nữa.
“Đừng sợ.”
Bùi Nghiên Chỉ cúi đầu hôn lên trán nàng. Hắn nhìn vành mắt đỏ hoe, nước mắt đong đầy mà chỉ biết âm thầm cảm thán trong lòng một câu: quả đúng là người phải khiến người ta thương xót mà!
“Chúng ta trở về được không? Trở về...”
Tuyên Hoa nhìn hắn, khẩn cầu thêm một lần nữa: “Không ở chỗ này nữa.”
Bùi Nghiên Chỉ thở dài một hơi. Hiện tại nàng mới nhớ tới việc cầu xin tha thứ thì đã quá muộn rồi.
Thật ra ban đầu Bùi Nghiên Chỉ chỉ muốn giáo huấn Tuyên Hoa một chút để nàng biết được rằng hắn không phải kẻ sẽ nhẫn nhịn chịu đựng mãi. Mà hiện tại hắn đã được nếm trải tư vị ngon ngọt ấy, làm sao hắn có thể bỏ qua cho nàng được?
Hắn vòng tay qua bên hông nàng, cẩn thận hưởng thụ cảm xúc trơn nhẵn, mềm mại. Tất nhiên khối ngọc bài Hòa Điền Dương Chi thượng hạng nhất ở Lương Châu cũng không thể sánh bằng.
Dường như Bùi Nghiên Chỉ còn cố ý trêu chọc Tuyên Hoa một trận. Hắn vươn hai ngón tay ra, nhẹ nhàng kẹp lấy đóa hoa mai đỏ nở rộ.
Hoa mai đâu chỉ nở trên đầu cành mà đang nở rộ ngay trước mặt hắn.
Tuyên Hoa đẩy cánh tay hắn ra xa, khóc không thành tiếng, khàn giọng nói: “Đừng mà... chờ đến ngày đại hôn rồi chúng ta lại làm, có được không?”
Những lời nàng nói đêm nay còn đáng giá hơn cả hai năm qua.
Bùi Nghiên Chỉ nhẹ nhàng rũ mắt, tiếng cười nhẹ nhàng lập tức tràn ra từ cổ họng, tựa như hắn đang cực kỳ hài lòng với dáng vẻ nàng nằm dưới thân mình.
Hắn vừa thưởng thức phong cảnh mỹ miều, vừa chậm rãi thưởng thức từng lời nói của nàng.
Đến khi nghe được hai chữ then chốt “đại hôn”, hắn mới chịu thả ra: “Cũng không phải không thể.”
Thấy thái độ hắn thay đổi, ánh mắt Tuyên Hoa khẽ chuyển động. Nàng nghĩ lại những ngày qua mình luôn lạnh nhạt với đối phương, có lẽ chính điều này đã khiến hắn ôm lòng oán hận chất chứa từ lâu.
Có lẽ hắn là kẻ ăn mềm không ăn cứng.
Nàng tiếp tục nói: “Ngày mai là ngày giỗ của mẫu thân ta, ta còn phải đến chùa Vân Giác dâng hương cầu phúc cho mẫu thân. A Nghiên à, chúng ta còn nhiều thời gian mà, cần gì phải nóng vội như vậy chứ. Ta muốn đợi đến ngày đại hôn!”
Tuyên Hoa ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói tựa như đang thương lượng.
“Được.” Hắn đột nhiên bật cười thành tiếng, trên gương mặt mang vẻ vui mừng, sung sướиɠ, nhẹ nhàng đáp ứng nàng.
Trong khi Tuyên Hoa thở phào nhẹ nhõm một hơi thì nàng lại nghe hắn đột nhiên hỏi tiếp: “Nhưng dựa vào cái gì mà thần phải đáp ứng Công chúa đây? Hai năm qua Công chúa tránh né thần không kịp khiến thần tổn thương vô cùng. Công chúa không cho thần sống thuận ý thì đương nhiên thần cũng không để Công chúa được sống thoải mái đâu.”
Rồi hắn lại đột nhiên siết chặt lòng bàn tay, hung hăng xoa mạnh một trận.
Tuyên Hoa đau đến nỗi phải rít khẽ một tiếng. Xem ra lời khẩn cầu không còn tác dụng nữa, nàng càng tức giận mắng lớn: “Bùi Nghiên Chỉ, tên điên này!”
Động tác trên tay hắn dừng lại một chút, sau đó hắn tiếp tục cởi nốt y phục còn lại trên người nàng.
Hắn vùi đầu xuống, ngửi hương thơm trên người thiếu nữ, cảm thụ sự mềm mại tuyệt đối. Sau một hồi lâu, hắn mới mở miệng: “Đúng vậy, thần điên rồi. Đó là do thần bị Công chúa bức điên đấy.”
Tuyên Hoa quay đầu đi, không muốn nhiều lời cùng hắn nữa.
Bùi Nghiên Chỉ khàn giọng hỏi: “Công chúa có biết thần ở Lương Châu phải sống những ngày như nào không? Thần đi Lương Châu lâu như vậy mà chưa từng nhận được một phong thư nào từ Công chúa. Khi vết thương cũ tái phát, khi thần lâm vào hôn mê, vì sao Công chúa lại giả bộ như không biết chứ?”
Hắn liên tiếp đặt câu hỏi khiến Tuyên Hoa á khẩu không trả lời được.
Nàng khẽ nhếch môi: “Ta...”
Không đợi nàng nói xong, hắn đã cúi đầu cắn mạnh một cái.
Sau khi lưu lại dấu vết đỏ hồng, hắn mới cảm thấy vô cùng mỹ mãn ngẩng đầu lên, mạnh mẽ xoay mặt nàng đối diện với mình. Hắn nhìn thẳng vào cặp mắt tràn ngập sợ hãi kia, chậm rãi nói: “Thần không muốn nghe Công chúa giải thích nữa. Nếu là vì tiểu thái giám không biết trời cao đất dày, dám mơ ước chủ tử của mình thì Công chúa không cần mở miệng làm chi. Có thêm bao nhiêu tên thái giám nữa thì thần cũng sẽ xử tử hết.”
“Công chúa là của một mình thần. Nếu có nam nhân nào dám liếc mắt nhìn Công chúa, thần sẽ móc mắt hắn. Nếu có nam nhân nào dám nhặt khăn tay của Công chúa, thần sẽ chặt tay hắn. Nếu có nam nhân nào dám nói thích Công chúa, thần sẽ lấy mạng hắn.”
“Cho nên tên tiểu thái giám kia... có chết cũng không oan.”