Chương 8: Khó chịu

Đầu ngón tay nắm lấy sợi tóc đen kia đột nhiên buông lỏng, lặng lẽ lướt qua trán Tuyên Hoa, chậm rãi kéo xuống từ sống mũi mỹ nhân.

Vết chai mỏng trên đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào da thịt nàng, xúc cảm mềm mại ấy khiến hắn sực nhớ tới khối ngọc bài Hòa Điền Dương Chi đã được điêu khắc xong từ hôm trước.

Trong mấy ngày vết thương cũ tái phát ở Lương Châu khiến hắn hôn mê, hắn luôn mơ thấy nàng.

Trong mộng, nàng nằm dưới thân hắn. Dáng vẻ của nàng vô cùng đáng thương cầu xin tha thứ, lưu luyến thấp thỏm.

Nàng gọi hắn là “phu quân”. Khi thì cầu xin hắn “nhẹ một chút, nhẹ một chút”, khi lại muốn hắn “mạnh một chút, mạnh thêm một chút”.

Hắn cúi người xuống hôn lên trán nàng, nhẹ giọng nói: “Được.” Tất cả đều thuận theo ý nàng lúc nặng lúc nhẹ.

Nhưng khi tỉnh lại, bên người chỉ là khoảng không trống rỗng. Chỉ có gió Bắc vùng biên giới Lương Châu lạnh lẽo thổi vào lòng hắn.

Hắn chỉ có thể nắm khối ngọc bài muốn tặng cho nàng để giải tỏa nỗi nhớ nhung khôn cùng ấy.

Sao Tuyên Hoa có thể nhớ tới hắn được?

Tuyên Hoa trong hiện thực chỉ biết lạnh mặt nhìn hắn. Nàng nguyện ý bày tỏ hết thảy sự linh động, hoạt bát trước mặt một nam nhân mà nàng tình cờ gặp gỡ.

Nàng nói nàng thích nam tử có phong độ trí thức, chẳng lẽ đó chính là Thôi Diễn sao?

Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên nắm lấy cằm nàng, cúi sát người dán bên tai nàng hỏi một câu: “Công chúa, ngày đó điện hạ nói chuyện gì cùng Thôi Nhị ở bên hồ Thái Dịch mà lại cười vui vẻ như thế chứ? Có thể nói cho thần nghe một chút được không?”

Giọng nói của Bùi Nghiên Chỉ giống như chiếc búa nặng nề rơi vào bên tai Tuyên Hoa.

Cũng thành công nghiệm chứng suy đoán vừa rồi của nàng.

Cho dù hắn có tới vùng Lương Châu xa xôi, nhất cử nhất động của nàng cũng đều được hắn nắm rõ trong lòng bàn tay.

Quả nhiên thế tử Trấn Quốc Công lợi hại thật, hắn có lắm mưu nhiều kế đến trình độ này rồi sao?

Tuyên Hoa hít một hơi khí lạnh, cảm thấy cả người lạnh run như ngâm trong hầm băng. Ban đầu nàng còn tự khuyên giải, an ủi chính mình, chỉ cần cố gắng nhẫn nhịn thêm một lát nữa là có thể vượt qua rồi.

Ai ngờ Bùi Nghiên Chỉ càng phát điên hơn. Thấy nàng im lặng không đáp lời mà lại dùng sự trầm mặc để trả lời mình, lực đạo trên tay càng thêm tàn nhẫn hơn. Hắn nắm chặt lấy chiếc cằm mềm mại của nàng đến nỗi da thịt ửng hồng cả lên.

Cảm giác đau đớn lập tức truyền tới khiến nàng không nhịn được nữa, bèn đưa tay đẩy hắn ra.

Mà hắn vẫn vững vàng như cũ, không nhúc nhích chút nào.

“Bùi Nghiên Chỉ, ngươi muốn làm gì?”

Giọng điệu chất vấn của nàng qua tai Bùi Nghiên Chỉ lại biến thành một loại ý tứ khác hẳn.

Thôi Diễn mới chỉ dạy nàng vài ngày mà cũng được nàng tôn xưng một tiếng “Thôi phu tử”. Mà phu quân tương lai của nàng chỉ được nghe đúng một câu “Bùi Nghiên Chỉ”.

Hắn càng cảm thấy cực kỳ bất công, bất mãn hơn.

Dựa vào cái gì... mà nàng lại làm như không thấy tình ý sâu đậm hắn dành cho nàng suốt hai năm nay?

Chẳng lẽ bởi vì hắn từng gϊếŧ tiểu thái giám được nàng nhặt về Hành Vu cung, hầu hạ nàng chưa đến ba tháng sao?

Bùi Nghiên Chỉ càng nghĩ càng cảm thấy căm tức hơn. Hắn vứt cái hộp trong tay xuống, dùng sức giam cầm cổ tay trắng mịn của nàng rồi giơ lên thật cao, đè nàng lên gốc cây phía sau lưng nàng.

Bàn tay kia cũng không hề an phận, trực tiếp ôm chặt lấy eo nàng.

Nụ hôn của hắn rơi xuống tựa như luồng gió lạnh chốn Lương Châu cuốn qua vùng cỏ trắng Bắc địa, bẻ gãy thân thể mảnh khảnh nhu nhược của nàng.

Nghe nàng nức nở bên tai, nhẹ nhàng khóc nấc thành tiếng, hắn chỉ cảm thấy dễ nghe vô cùng. Dường như chỉ có như thế thì hắn mới cảm giác mình được bồi thường cho suốt hai năm Tuyên Hoa lạnh nhạt với mình.

Tuyên Hoa thật sự bị hắn dọa sợ rồi. Nàng đứng sững sờ ở nơi đó, hai mắt đỏ hoe, nhìn hắn công thành chiếm đất trên người nàng, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.