Chương 7: Cành mai lạc lối

Bùi Nghiên Chỉ khoác một chiếc áo choàng lụa dệt kim hoa màu trầm hương, từng đường vân gấm được thêu tay vô cùng rực rỡ, sắc nét. Đôi giày hơi vểnh lên khéo léo giẫm trên mặt đất, quả nhiên chẳng phát ra lấy một tiếng động nào.

Hắn bước từng bước đi về phía Tuyên Hoa.

Mà trong lòng hắn khẽ cười nhạt một tiếng. Xưa nay Cửu Công chúa vốn nổi danh là người không dễ dàng buông tha cho bất kỳ ai, ngay cả trước mặt cô mẫu hay thánh thượng thì nàng cũng có thể đấu khẩu một phen.

Thế sao khi đứng trước mặt hắn, nàng lại hóa thành người câm điếc, ngay cả một câu nguyên vẹn cũng không nói được thế.

“Thần cho rằng ngày mai Công chúa muốn đến chùa Vân Giác để dâng hương. Hôm nay rảnh rỗi tất nhiên Công chúa phải tới Trường Xuân cung thăm Thập Nhất Hoàng tử. Ai ngờ thần đợi lâu như thế mà mãi không thấy Công chúa xuất hiện, vậy nên thần chỉ có thể tự mình tới tìm Công chúa mà thôi.”

Tuyên Hoa khẽ nhếch miệng, nở một nụ cười khổ sở. Nhìn mà xem, rõ ràng hắn biết chắc hành tung của nàng trong cung rồi mà còn làm bộ làm tịch rằng hết thảy đều là việc ngẫu nhiên.

“Đã mấy ngày nay Thập Nhất Hoàng tử không được gặp công chúa. Lúc thần đến, điện hạ còn hỏi thần rằng vì sao tỷ tỷ lại không đến thăm.”

Hắn vừa nói, vừa rảo bước đi tới trước mặt Tuyên Hoa. Rất nhanh hắn đã ngửi thấy mùi hương thanh khiết, tinh tế dung hợp cùng với hương mai thoang thoảng, phảng phất mang theo ma lực mê hoặc khó lường.

Bàn tay hắn dừng lại ngay trước mặt Tuyên Hoa, giúp nàng phủi rơi cánh hoa trên vai.

“Đêm đông trời lạnh mà một mình Công chúa lại ra ngoài thế này, sao người lại mặc y phục mỏng manh thế chứ?”

Nói xong, hắn liền cởϊ áσ khoác trên người mình xuống, định phủ thêm cho Tuyên Hoa.

Tuyên Hoa ổn định tinh thần, cố gắng chống đỡ. Nàng cố nặn ra ý cười, thân thể cũng lui về sau vài bước, ý tứ kháng cự vô cùng rõ ràng, không cần nói cũng biết.

“Đa tạ Bùi đại nhân quan tâm. Giờ sắc trời không còn sớm nữa, cung nhân trong Hành Vu cung còn đang chờ mong bổn cung trở về dùng bữa. Bổn cung không tiện phụng bồi đại nhân rồi.”

Bàn tay cầm chiếc áo choàng cứ dừng lại lơ lửng ngay giữa không trung, ánh mắt đen kịt sâu thẳm rơi trên người Tuyên Hoa tựa như màn đêm vô biên, tựa như muốn nuốt trọn cả nàng vào lòng.

Rất lâu sau, Tuyên Hoa mới nghe thấy Bùi Nghiên Chỉ bật ra mấy chữ từ trong kẽ răng: “Hình như hôm nay Công chúa không dặn dò cung nhân chuẩn bị bữa tối mà.”

“Vì sao phải nói dối?”

“Chẳng lẽ thần là yêu quái phương nào khiến Công chúa phải trốn tránh như rắn rết vậy sao?”

Tuyên Hoa thầm nghĩ, tính ra hắn còn đáng sợ hơn nhiều so với yêu quái một phương ấy chứ. Hành vi yêu quái ăn thịt người cũng chỉ được coi là mù quáng, thô bạo nuốt chửng mà thôi. Còn hắn lại muốn chậm rãi nhấm nháp nàng mà vẫn muốn nàng phải mở to hai mắt ra để chứng kiến hết thảy.

Tuyên Hoa bị hắn ép từng bước lùi lại dưới tàng cây. Rốt cuộc nàng không thể lùi lại được nữa mà đành phải đứng nguyên tại chỗ.

Nàng ngẩng đầu nghênh đón tầm mắt của hắn, sau cùng nàng mới dám hỏi ra vấn đề vẫn giấu trong lòng suốt bấy lâu: “Bùi Nghiên Chỉ, ngươi dám sắp xếp ám vệ bên người bổn cung?”

Giọng điệu khẳng định vô cùng chắc nịch.

Khóe miệng Bùi Nghiên Chỉ hơi nhếch lên tạo thành ý cười nhàn nhạt. Đương nhiên Tuyên Hoa cũng không phải kẻ ngốc, nàng có thể phát giác ra hai tên ám vệ thường xuyên dõi theo mình.

Thế thì đã sao chứ? Hắn đã sớm báo tin cho thánh thượng từ trước rồi.

Nhưng điều khiến hắn mừng rỡ hơn cả chính là: nàng đã chịu mở miệng gọi họ tên đầy đủ của hắn chứ không phải là Bùi đại nhân nữa.

Bùi Nghiên Chỉ cúi đầu nhìn nàng, trên mặt nàng hiện ra một tầng mồ hôi mỏng. Da thịt ẩm ướt phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo tựa như vầng sương trắng rơi xuống thế gian vào một buổi sáng sớm mùa đông.

Hắn tìm thấy hình bóng của chính mình ở trong đôi mắt nàng nhưng chừng đó vẫn còn chưa đủ. Hắn không chỉ muốn hình ảnh của mình phản chiếu trong đôi mắt nàng mà còn muốn bản thân mình khắc sâu vào trong lòng nàng nữa.

“Thần làm vậy là vì an nguy của Công chúa thôi.”

Hắn nhẹ nhàng nâng ngón tay lên, chậm rãi vén sợi tóc đen rơi xuống từ tóc mai nàng, chậm rãi mở miệng nói ra câu ấy.

Tuyên Hoa chỉ cảm thấy hắn đã điên thật rồi.