Chương 6: Vẫn còn nhẹ

Tuyên Hoa đi được nửa đường, bỗng dừng chân lại. Nàngnghĩ đến người trong Trấn Quốc Công Phủ, sợ rằng đã trở về, có lẽ vào lúc này đang chờ nàngở Trường Xuân Cung. Mọi hành động của nàng trong cung không thoát khỏi tai mắt của người đó, thậm chí có thể trong Hành Vu Cung cũng có người của hắn.

Tuyên Hoa không cảm thấy ngạc nhiên, nàng biết rõ về hắn. Bên ngoài, hắn đối xử với nàng rất tốt, tôn trọng và quý mến nàng, giả vờ như rất yêu thương nàng nhưng thực chất lại coi nàng như tài sản riêng, luôn theo dõi chặt chẽ từng hành động của nàng, như thể muốn nắm nàng trong lòng bàn tay.

Mọi người đều không hiểu tại sao nàng lại giữ khoảng cách với vị hôn phu tương lai của mình. Chỉ có Tuyên Hoa tự hiểu rõ lý do.

Khi nàngmười bốn tuổi, nàngđã cứu một tiểu thái giám khỏi tay sáu chị gái Tuyên Nghi. Tiểu thái giám này có vẻ ngoài tuấn tú, biết đọc biết viết nên nàngđã giữ hắn ở bên cạnh phục vụ mình.

Lúc đó, Bùi Nghiên Chỉ đang giữ chức Chỉ huy sứ Điện Tiền Ti. Một ngày nọ, hắn đột ngột dẫn binh lính đến, nói rằng tiểu thái giám là gián điệp của Mạc Bắc và ngay trước mặt cô, hắn đã tra tấn tiểu thái giám, bẻ gẫy từng ngón tay của hắn.

Tuyên Hoa vốn dũng cảm nhưng chưa từng trải qua cảnh tượng này. Nàngsợ đến mức mắc bệnh nặng và trong những cơn ác mộng, nàngluôn thấy Bùi Nghiên Chỉ đè lên người mình, ép nàngcởϊ qυầи áo, những ngón tay dài của hắn di chuyển trên cơ thể cô, buộc nàngphải gọi hắn là "Chàng."

Không lâu sau, họ thật sự đính hôn. Hắn đã thèm khát nàngtừ lâu và từ đó về sau, nàngluôn cảm thấy mọi hành động của mình như đang bị người khác theo dõi.

Sự chiếm hữu bệnh hoạn này khiến Tuyên Hoa cảm thấy lo lắng sợ hãi. Sau này, nàngcũng đã điều tra rõ ràng, tiểu thái giám bị bẻ gẫy ngón tay đến chết đâu phải là gián điệp của Mạc Bắc. Hắn lớn lên ở Tấn An, tổ tiên nhiều đời là người Nam Lương, không có khả năng làm gián điệp nửa.

Hắn gặp phải kết cục như vậy chỉ vì nhặt được một chiếc khăn tay của Tuyên Hoa, bị thuộc hạ của Bùi Nghiên Chỉ nhìn thấy.

Nỗi sợ hãi của Tuyên Hoa đối với Bùi Nghiên Chỉ bắt nguồn từ đó và sau những cơn ác mộng, nó ngày càng trở nên sâu sắc. Từ đó về sau, nàngluôn tránh xa những nơi có hắn, giữ khoảng cách và tôn trọng.

Vì vậy, ngoài việc Trấn Quốc Công Phủ không hài lòng với cuộc hôn sự này, bản thân nàng cũng có chút phản đối, luôn muốn tìm cơ hội để giải trừ hôn ước trước mặt phụ hoàng.

Mùa đông, trời tối rất nhanh, không lâu sau, các cung nhân ở khắp nơi đã sớm thắp nến.

Nàng đi mãi rồi rẽ vào Mai Viên, theo hương thơm của hoa mai, đi sâu vào Mai Lâm.

Cành cây ngang đường cản đường nàng, Tuyên Hoa cẩn thận tránh ra, hoa mai trên cành rung rinh trên người nàng, tặng nàng một thân hương hoa.

Khi Bùi Nghiên Chỉ tìm thấy nàng, nàng đang ôm đầy một vòng tay cành hoa mai.

Tuyên Hoa giật mình vì bóng người đột ngột xuất hiện, nàng từ từ quay người lại, mượn ánh trăng lạnh lẽo nhìn rõ khuôn mặt của người kia, trái tim cũng theo đó mà run lên, hoa mai trong tay rơi lả tả xuống đất.

Bùi Nghiên Chỉ mỉm cười, tay cầm chiếc hộp gỗ tử đàn đựng vòng ngọc, bình tĩnh nhìn nàng.

Tuyên Hoa không biết chàng đã đứng sau lưng mình bao lâu? Làm sao tìm được mình?

Nàng nhìn quanh bốn phía, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió thổi cành cây xào xạc.

Nàng cắn môi, lấy hết can đảm hỏi: "Ngươi... ngươi đến đây từ lúc nào?"