Khi đoàn người Tuyên Hoa tới được chùa Vân Giác, gió tuyết càng lúc càng mạnh hơn.
Nàng bị Bùi Nghiên Chỉ mạnh mẽ ôm vào trong l*иg ngực đi suốt một đoạn đường ấy. Thỉnh thoảng hắn mới động tay động chân, mày mò nơi này một chút, rờ tới nơi kia một chút.
Dường như hắn đã nắm được vật gì đó vô cùng quý giá nên không muốn buông tay dù chỉ một khắc, trong lòng chỉ có suy nghĩ phải giữ chặt trong lòng bàn tay mà thưởng thức.
Việc này khiến Tuyên Hoa khổ không thể tả hết được.
Nàng híp mắt, vốn định giả vờ ngủ suốt đoạn đường dài. Ai ngờ từ đêm qua, hắn đã nảy sinh hứng thú với cơ thể nàng nên gần như chẳng có lúc nào ngừng lại.
Lúc lên xe, hắn luôn miệng nói chỉ muốn tiễn Công chúa một đoạn đường mà thôi.
Ấy nhưng xe ngựa còn chưa đi được nửa dặm, hắn liền vén mái tóc rủ trước mặt nàng lên. Trước tiên hắn đặt tóc trên tay mình thưởng thức hồi lâu, sau cùng mới đưa lên chóp mũi ngửi thử, hắn không coi ai ra gì mà khẽ khàng thốt lên thành lời: “Thơm quá.”
Tuyên Hoa thầm nghĩ: Chứ không phải đó là do túi thơm ngươi mang bên hông tỏa ra mùi thơm hay sao?
Người này thật sự rất kỳ quái, đột nhiên quan tâm đến nàng làm gì. Nàng thật sự không biết lúc ở biên cảnh Lương Châu, hắn là dạng người gì nữa.
Bùi Nghiên Chỉ thấy Tuyên Hoa không hề phản ứng bèn đưa tay nghịch ngợm sợi ngọc bích điểm châu ngọc tinh xảo đang khẽ lắc lư trên tóc nàng. Tua rua treo giữa tóc nàng nhẹ nhàng quấn lấy khiến Bùi Nghiên Chỉ khẽ nhíu mày, sau cùng hắn phải cẩn thận gỡ nửa ngày mới ra.
Dù đã hết sức cẩn thận nhưng hắn vốn không quen với mấy món đồ trang sức của nữ tử, cuối cùng vẫn làm đứt của nàng vài sợi tóc.
Tuyên Hoa chịu đựng đau đớn, trong lòng thầm tính toán chắc giờ mình chỉ cách chùa Vân Giác một đoạn ngắn nữa thôi. Nếu lúc này mở mắt ra, dọc đường tất sẽ không tránh khỏi việc ngại ngùng đối mặt với hắn.
Bùi Nghiên Chỉ thấy nàng vẫn im lặng như cũ nên liền thu hồi mấy sợi tóc trong lòng bàn tay lại. Hắn chậm rãi cởi túi thơm buộc bên hông xuống, đổ hết đống hương liệu bên trong ra ngoài cửa sổ, sau đó mới để mấy sợi tóc của nàng vào trong.
Hôm nay trước khi ra ngoài, may là có A Tấn nhắc nhở hắn nhớ mang túi thơm.
Mà cũng trùng hợp thay, đến chùa Vân Giác cầu nhân duyên vốn rất linh nghiệm. Trong khi nhân duyên của hắn đang ngay ở bên người, cần gì phải bỏ gần cầu xa, đi khẩn cầu thần tiên Bồ Tát làm gì. Nhưng việc kết tóc se duyên thành phu thê vẫn cần Bồ Tát phù hộ bọn họ được ở bên nhau thật dài lâu.
Bùi Nghiên Chỉ vốn không tin Thần Phật. Nhưng vì Tuyên Hoa, hắn lại nguyện ý tin tưởng một lần.
Sau đó hắn bèn quay đầu lại dặn dò A Tấn mang túi hương này dâng trước tượng Phật tổ cùng mấy trăm lượng tiền cúng lễ, mỗi ngày nhờ hòa thượng dâng hương cầu nguyện, thế thì chẳng phải bọn họ sẽ được ở bên nhau lâu dài hơn sao?
Bùi Nghiên Chỉ cúi đầu nhìn người trong lòng. Nàng vẫn nhắm chặt mắt, ngoan ngoãn nằm yên tại chỗ. Thỉnh thoảng hàng lông mi dài mới khẽ rung động, gương mặt trắng như bạch ngọc lộ chút ửng hồng, đi xuống dưới nữa là một đoạn cần cổ trắng nõn.
Có lẽ vì hôm nay là ngày giỗ của Thuần Ý Quý phi.
Thế nên Tuyên Hoa chỉ mặc bộ y phục mang sắc trắng thuần khiết, trên cổ áo thêu từng đóa hoa lan, điểm xuyết những hạt trân châu nhỏ. Làn váy như lớp băng mỏng được ánh sáng ban mai chiếu xuống, thoạt nhìn giống như lớp băng đã vỡ ra, để lộ một hồ xuân thủy phản chiếu nhan sắc e lệ cuối đường chân trời.
Đôi mắt hắn tối sầm hẳn xuống, sau cùng ánh mắt phức tạp mới rơi lên khóe miệng nàng.
Điều càng không ổn hơn chính là... cách một lớp xiêm y dày, nơi mềm mại kia cứ phập phồng lên xuống trước mắt hắn, phảng phất như đang vẫy gọi hắn vậy.
Mỹ nhân trong lòng, sao lại không loạn phàm tâm cho được?
Huống hồ đêm qua hắn vừa mới nếm thử tư vị ngọt ngào kia, mà bây giờ người trong mộng đang ở ngay trước mắt, thử hỏi xem hắn có thể nhịn được hay không?
Nụ hôn của hắn lập tức rơi xuống gương mặt nàng, nhẹ nhàng thăm dò phản ứng của Tuyên Hoa.
Trong lòng Tuyên Hoa bồn chồn không yên. Lại tới nữa rồi đó, tên này chỉ cần trông thấy chút “sắc” là lại không chịu ngoan ngoãn ngồi yên.
Trấn Quốc Công phu nhân thích làm mai cho nhi tử của mình như vậy thì sao phu nhân không sớm sắp xếp nha hoàn thông phòng cho hắn đi? Sao phu nhân lại để nhi tử bảo bối của mình làm ra loại hành động mất mặt, xấu hổ như vậy mỗi khi trông thấy nữ tử chứ?
Bàn tay Tuyên Hoa giấu trong tay áo âm thầm siết chặt lấy. Nàng khẽ hít sâu một hơi, thôi bỏ đi, cố gắng nhẫn nhịn thêm một chút nữa vậy.