Chương 14: Thương xót

Khi tới nơi, Tuyên Dịch trong thấy Tiêu Nguyên Ương mặc một lớp áo choàng màu tuyết trắng, thoạt nhìn giống như một pho tượng tuyết. Thân thể nàng ấy lảo đảo qua lại, tưởng chừng như sắp ngã xuống tới nơi.

Tuyên Dịch vô thức vươn tay ra đỡ lấy.

Tiêu Nguyên Ương nghe tiếng bước chân vang lên từ phía sau mới gắng gượng mở mắt ra. Trước mắt nàng ấy là một đôi giày đen thêu hoa văn ngọc lan, lúc giẫm trên tuyết còn phát ra âm thanh xào xạc khe khẽ.

Đúng lúc nàng ấy sắp không chống đỡ nổi nữa thì một bàn tay to lớn mà ấm áp lập tức đỡ lấy thân mình.

Nương theo hoa văn được thêu trên giày, nàng ấy ngẩng đầu lên liền bắt gặp đôi mắt Tuyên Dịch.

Ánh mắt ấy vừa mang theo sự tò mò, vừa mang theo ý tứ cười đùa giễu cợt.

Tiêu Nguyên Ương siết chặt lòng bàn tay, khẽ cắn chặt vành môi. Nam nhân trước mặt có vài phần tương tự với Hoàng hậu nương nương phạt nàng ấy quỳ hôm nay. Đặc biệt là đôi mắt phượng dài nhỏ, sáng rõ đang chăm chú nhìn nàng ấy không chớp mắt kia.

Tiêu Nguyên Ương khẽ thốt: “Đa tạ.”

Minh Hạ lập tức chạy đến trước mặt Tuyên Dịch. Nàng ấy quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục: “Cầu xin Thái tử điện hạ cứu chủ tử nhà nô tỳ! Xưa nay thân thể chủ tử vốn yếu ớt, nào có thể chịu nổi việc quỳ gối trong tuyết như thế này chứ ạ.”

Tuyên Dịch nhìn gương mặt trắng bệch cùng đôi môi mất đi sắc hồng của nàng ấy, quả đúng là người yếu ớt thật.

Thoạt nhìn nàng ấy giống như chiếc lá cuối thu, chỉ cần làn gió nhẹ thổi qua là sẽ rơi rụng.

Trong mắt gã thoáng hiện lên một tia thương hại hiếm hói. Đúng là Tiêu mỹ nhân có vài phần giống với Thuần Ý Quý phi đã mất thật. Không biết gương mặt này là phúc phận hay là bất hạnh của nàng ấy đây?

Đôi mắt thu thủy dịu dàng kia nhìn thẳng vào gã lại chẳng mang theo nửa phần sợ hãi.

Rõ ràng đã sắp ngã tới nơi mà thân thể vẫn thẳng tắp như thế. Sự quật cường ấy xuất phát từ đâu mà ra đây?

Tuyên Dịch liếc nhìn Trường Xuân cung cách đó không xa liền hiểu rõ nguyên do ngọn nguồn. Chỉ sợ ngoài mặt mềm mại là thế nhưng bên trong lại là xương cốt cứng cỏi.

Mà xưa nay mẫu thân gã thích nhất là chỉnh đốn những phi tần có cốt cách cứng cỏi như nàng ấy. Chẳng phải cuối cùng tất cả cũng đều phải chịu khuất phục hay sao.

Nhưng trong suốt mười mấy năm qua, chỉ có một mình Thuần Ý Quý phi mới dám đối kháng với Hoàng hậu.

Tuyên Dịch nhìn Tiêu Nguyên Ương, trong lòng càng thêm tò mò muốn xem rốt cuộc Tiêu mỹ nhân cứng cỏi này sẽ thắng cuộc, hay mẫu thân có thủ đoạn lợi hại kia sẽ thắng cuộc.

Giờ phút này, gã vẫn phải cố kỵ phụ hoàng, không thể để Hoàng hậu mang tiếng hà khắc với phi tần.

“Tiêu mỹ nhân mau trở về đi.”

Gã chỉ để lại đúng một câu rồi lập tức sải bước đi về phía Trường Xuân cung, không hề quay đầu lại.

Tiêu Nguyên Ương ngây người nhìn bóng lưng gã, không hiểu vì sao gã lại nguyện ý ra tay giúp mình.

Minh Hạ vội vàng dìu chủ tử đứng lên. Nhưng chân nàng ấy đã tê dại từ lâu, thân thể cũng choáng váng không vững. Nàng ấy vừa đứng dậy liền ngã quỵ trong tuyết, hôn mê bất tỉnh.

Tuyên Dịch nghe tiếng kinh hô phía sau bèn quay đầu liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy nàng ấy đã ngã xuống đất. Trong lòng gã thoáng dấy lên cảm giác phiền muộn vô cớ.

Khó khăn lắm mới được làm người tốt một lần, nào ngờ lại rước thêm phiền toái vào thân.

Minh Hạ luống cuống quỳ lạy cầu xin, nàng ấy còn chưa kịp mở lời thì đã thấy Thái tử điện hạ sải bước quay lại, cúi người bế Tiêu Nguyên Ương lên.

Nàng ấy nhẹ đến mức khiến người ta phải ngạc nhiên không thôi. Lúc ôm vào lòng còn chẳng tốn chút sức lực nào.

Chẳng lẽ Khánh Vương tìm được nàng ấy rồi mà lại không nỡ cho người ta ăn uống chút gì, chỉ cần sống là đủ để đưa vào cung rồi ư?

Thấy cung nữ hầu hạ bên cạnh Tiêu Nguyên Ương vẫn còn đứng sững sờ tại chỗ, Tuyên Dịch mất sạch kiên nhẫn bèn quát lớn: “Còn không mau dẫn đường.”