Chương 13: Cánh hoa giữa tuyết

Trước điện Lạc Sương của Trường Xuân cung, tuyết trắng đã phủ dày thêm một tầng mang theo làn gió lạnh buốt.

Tiêu Nguyên Ương khoác áo choàng nhung trắng như tuyết, quỳ gối trước thềm đá.

Vì đã quỳ khá lâu nên thân thể nàng ấy không ngừng run rẩy. Nhưng nàng ấy vẫn giữ sống lưng thẳng tắp trông chẳng khác nào một con búp bê sứ được điêu khắc tại nơi đó.

Từng mái ngói lưu ly xanh biếc cùng bức tường đỏ lầu cao hiển hiện vô cùng rõ ràng. Cảnh sắc trang nghiêm hùng vĩ rơi vào tầm mắt nàng ấy lại gia tăng thêm vài phần châm chọc.

Mọi người đều nói nàng ấy giống Thuần Ý Quý phi đã khuất nên mới lọt vào mắt xanh của Khánh Vương, sau cùng nàng ấy mới được đưa thẳng lên long sàng.

Ngoài mặt người ta hâm mộ ân sủng mà nàng ấy được có, sau lưng lại xôn xao bàn tán không ngớt.

Quả đúng là Hoàng cung ăn thịt người không nhả xương! Tiêu Nguyên Ương còn chưa kịp nói nửa câu với đám phi tần kia mà nàng đã bị bọn họ tính kế vô cớ rồi... thật sự rất khó lòng phòng bị.

Hôm nay nàng ấy bị Hiền phi châm chọc vài câu ngay tại Trường Xuân cung.

Vì không cam lòng nên nàng ấy liền nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình, cuối cùng lại bị gán cho tội danh phạm thượng, đại bất kính.

Tựa hồ những tội danh kia đã sớm được định sẵn, chỉ chờ nàng ấy tự chui đầu vào lưới vậy.

Nàng ấy rũ mắt, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh lùng. Trách ai bây giờ đây? Không thể trách bất kỳ ai, cũng không dám trách bất kỳ ai cả. Nếu muốn trách thì chỉ có thể trách bản thân mình còn quá trẻ.

Minh Hạ là người thông minh. Tuy chỉ mới theo hầu Tiêu mỹ nhân vài ngày ngắn ngủi nhưng Minh Hạ đã hiểu rõ tâm địa Tiêu mỹ nhân vốn thiện lương. Trong chốn hậu cung hiểm ác này, muốn gặp được một chủ tử tốt còn khó hơn cả lên trời.

Minh Hạ cảm thấy tình thế bất ổn nên liền chạy tới Thừa Minh điện cầu xin giúp đỡ.

Trời lạnh như vậy, sao Tiêu mỹ nhân có thể quỳ lâu được chứ?

Thế nhưng khi nhìn cửa điện đóng chặt, rốt cuộc Minh Hạ không có đủ dũng khí để xông vào. Cuối cùng nàng ấy chỉ đành lo lắng đứng canh bên ngoài, chờ người hầu cận của Thánh Thượng đi ngang qua.

Trong lòng nàng ấy không ngừng cầu khẩn, mong sao Tiêu mỹ nhân không gặp điều gì bất trắc.

Chờ đợi hồi lâu, cuối cùng cửa cung đóng chặt cũng được mở ra. Người bước ra từ bên trong chính là đại thái giám Liễu Bình hầu hạ bên người Lương Đế.

Trong mắt Minh Hạ nhanh chóng lóe lên một tia hy vọng. Nàng ấy vội lao ra, quỳ rạp trước mặt Liễu Bình, cầu khẩn: “Liễu công công, xin ngài cứu chủ tử nhà ta!”

Rõ ràng Liễu Bình đã bị đối phương dọa sợ. Liễu Bình liếc mắt nhìn qua cửa điện khép hờ, thấy bên trong truyền ra một tiếng ho nhẹ của Thái tử, hắn ta liền hạ giọng quát: “Ngươi không muốn sống nữa sao? Dám lớn tiếng ngay trước Thừa Minh điện, quả đúng là gan to bằng trời mà!”

Minh Hạ chẳng buồn để tâm tới chuyện lễ nghi bèn dập đầu khẩn cầu: “Liễu công công, chủ tử nhà ta bị Hoàng hậu nương nương phạt quỳ ngay trước Trường Xuân cung. Nô tỳ đã chờ ở đó nửa canh giờ, vất vả lắm mới trông thấy ngài, kính xin ngài thông truyền một lời, cứu lấy chủ tử nhà ta.”

Liễu Bình thở dài một hơi, lại sợ âm thanh ấy lọt vào trong điện, quấy nhiễu tới Thánh Thượng và Thái tử đang đánh cờ nên bèn khẽ đóng cửa lại.

Hắn ta nhìn vẻ mặt lo lắng của tiểu cung nữ trước mắt mà phải nhíu mày thật chặt. Quả đúng là người trung thành!

Chỉ tiếc rằng hôm nay người ở trong điện là Thái tử điện hạ. Huống hồ, lúc Thánh Thượng đánh cờ, người ghét nhất việc bị người khác quấy rầy.

Nhớ lại lúc Liễu Bình đi ra, hai người vẫn đang giằng co kịch liệt trên bàn cờ.

Tuy Tiêu mỹ nhân đang được sủng ái nhưng mấy ngày trước nàng ấy lại dám xin dọn đến Hành Vu cung. Rốt cuộc thì hành vi ỷ sủng mà sinh kiêu ấy đã khiến bệ hạ sinh lòng chán ghét rồi.

Huống hồ, Thái tử là nhi tử ruột thịt của Hoàng hậu. Nếu Liễu Bình chạy vào truyền lời thay cho tiểu cung nữ này, chẳng phải hắn ta đã đắc tội với cả Thái tử và cả Hoàng hậu nương nương hay sao?

Liễu Bình tính toán chu toàn hồi lâu xong bèn lạnh mặt phất tay: “Thôi được rồi, ngươi mau trở về đi. Ta sẽ bẩm báo lại Hoàng thượng về việc này sau.”

Minh Hạ bán tín bán nghi, vừa đi vừa quay đầu nhìn lại. Rõ ràng Liễu Bình vẫn đứng nguyên ngoài cửa điện, không hề nhúc nhích.

Một lát sau, trong điện vang lên giọng nói của Thái tử: “Tài nghệ của phụ hoàng cao siêu, nhi thần tự cảm thấy hổ thẹn thay.”

Lương Đế nhìn trưởng tử lớn lên giống hệt như Bùi Hoàng hậu bèn khẽ gật đầu, thanh âm trầm thấp vang lên: “Như này đã được coi là có tiến bộ rồi. Đầu xuân tới con cùng đường huynh đệ Bùi Nghiên Chỉ đến Lương Châu một chuyến đi.”

Thái tử ©υиɠ kính đáp: “Dạ vâng.”

Sau đó Hoàng đế sai người thu dọn bàn cờ, chuyển tấu chương đặt lên bàn, bắt đầu phê duyệt.

Thái tử Tuyên Dịch lập tức hành lễ cáo lui. Gã ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, nói: “Hiện giờ vẫn còn khá sớm, nhi thần sang Trường Xuân cung thăm mẫu hậu ạ.”

Lương Đế vẫy tay, thoáng liếc nhìn cửa điện đóng chặt, thật ra ban nãy ông ta cũng nghe được ít nhiều lời bàn ngoài kia. Ông ta nhíu mày thật chặt, trên gương mặt mang theo vài phần mỏi mệt, rốt cuộc không nói gì thêm nữa.

Vì Hoàng hậu đã được giao quyền quản lý hậu cung, vậy thì đó là chức trách của bà ta. Đương nhiên Hoàng đế chẳng thể làm khó Hoàng hậu chỉ vì một Tiêu mỹ nhân nhỏ nhoi.

Tuyên Dịch bước ra khỏi điện, ánh mắt sâu kín dừng lại trên người Liễu Bình. Cái nhìn ấy khiến toàn thân hắn ta nổi cả gai ốc, hắn ta vội vàng cúi đầu xuống thật thấp.

Đừng tưởng ngày thường Thái tử ôn nhuận như ngọc, một khi nổi giận gã cũng cực kỳ tàn nhẫn.

Tuyên Dịch nhìn tiểu cung nữ đứng bên cạnh, thấy ánh mắt mong đợi của nàng ấy bèn cười lạnh một tiếng: “Hóa ra xưa nay Liễu công công làm việc cho phụ hoàng ta là như vậy sao?”

Liễu Bình quỳ rạp xuống đất, đang định phân trần vài câu thì hóa ra Thái tử đã sải bước đi xa, thẳng hướng tới Trường Xuân cung.