Tuyên Hoa lên xe ngựa liền nghiêng đầu tựa vào vai Trà Chỉ. Nàng khẽ híp mắt, chẳng bao lâu đã ngủ thϊếp đi.
Trong cơn mơ màng, nàng bị đánh thức bởi tiếng động bên ngoài. Nàng mở mắt ra liền trông thấy Trà Chỉ vén rèm xe, giận dữ quát lớn: “Người nào dám quấy rầy xe của Cửu Công chúa đây?”
Màn xe màu xanh nhạt phía trước đột nhiên bị người ta xốc lên, một trận hàn khí theo đó ùa vào.
Đó là A Tấn bên cạnh Bùi Nghiên Chỉ.
Mà chẳng biết tiểu thái giám đánh xe đã bị đuổi đi nơi nào.
Trong lòng Tuyên Hoa chợt nảy sinh một tia hoảng hốt. Chỉ thấy A Tấn vén rèm xe lên, trong tay là chiếc roi ngựa. Hắn ta cung kính tránh sang một bên để nhường đường cho nam nhân phía sau.
Tuyên Hoa lập tức ngồi thẳng lưng, giương mắt nhìn lại. Bùi Nghiên Chỉ mặc bộ trường bào làm từ gấm vóc, trong lòng là một cành hoa mai màu đỏ, khóe môi mang theo ý cười nhìn về phía nàng.
Trên cành hoa mai còn vương vài giọt tuyết, hiển nhiên là hắn vừa mới hái xuống chưa bao lâu.
Ánh mắt hắn rơi vào bàn tay phải Tuyên Hoa. Trống rỗng.
Sau đó hắn lại nhìn sang tiểu cung nữ dám cả gan trừng mắt với mình.
Sắc mặt hắn chợt lạnh hẳn xuống. Hắn đoạt lấy roi ngựa từ tay A Tấn, chỉ thẳng vào Trà Chỉ quát lớn: “Ngươi, xuống đây.”
Tuyên Hoa kéo tay áo Trà Chỉ, sống lưng thẳng tắp như muốn che chở người phía sau, chất vấn ngược lại hắn: “Dựa vào cái gì?”
Một tay Bùi Nghiên Chỉ ôm hoa mai, một tay chậm rãi mân mê chiếc roi ngựa. Thân thể cao lớn tựa vào mép xe, nở nụ cười như có như không nói: “Dựa vào việc thần là phò mã tương lai của Công chúa, hiện tại cũng được coi như là nửa chủ tử của nàng ta.”
Những lời này khiến Tuyên Hoa đột nhiên nhớ ra một vấn đề. Nàng đắc tội Bùi Nghiên Chỉ thì không sao nhưng nàng không thể liên lụy đến người bên cạnh.
Dù sao tính tình người này vốn thất thường, khó lường. Nếu hắn đã muốn đối phó với một hạ nhân không quyền không thế thì chắc hẳn kết cục của kẻ đó sẽ là cái chết.
A Tấn cũng đứng ở ngoài xe nhìn Trà Chỉ, lắc đầu khuyên giải: “Trà Chỉ cô nương nên xuống đây ngồi cùng một chỗ với nô tài đi. Thế tử gia có chuyện riêng muốn nói với Công chúa.”
Trà Chỉ lo lắng nhìn Tuyên Hoa, trong lòng không yên khi để Công chúa và Bùi Nghiên Chỉ ở riêng một chỗ.
Đương nhiên Trà Chỉ đã đoán ra được đêm qua Công chúa gặp Bùi thế tử ở đâu, bị hắn khinh bạc thế nào. Nếu không thì sao chiếc vòng ngọc kia lại được Công chúa mang về, hơn nữa còn được đeo vào cổ tay Công chúa?
Cho dù hắn có là phò mã thì hắn cũng không thể hành xử vô lễ với Công chúa như thế được.
Tuyên Hoa vỗ mu bàn tay nàng, trấn an nói: “Ngươi xuống trước đi, ta không sao mà.”
Khoảnh khắc màn xe buông xuống, ánh sáng bên trong xe tối đi vài phần.
Bùi Nghiên Chỉ ngồi xuống chỗ Trà Chỉ vừa rời đi, tùy ý ném roi ngựa cho A Tấn. Sau đó hắn đặt cành hoa mai xuống bên cạnh người Tuyên Hoa.
Tuyên Hoa lập tức quay đầu sang chỗ khác, chậm rãi sửa sang lại vạt áo. Nàng dời ánh mắt đi, dường như trên mặt không có biểu cảm gì nhưng kỳ thực trong lòng đang là từng đợt sóng lớn cuồn cuộn.
Hắn nổi điên cái gì vậy chứ?
Ánh mắt nàng dừng trên cành hoa mai bên cạnh, hương hoa lạnh lẽo thanh khiết truyền đến nhưng nàng chỉ lặng lẽ ngửi chứ không nói một lời.
Bùi Nghiên Chỉ mỉm cười, mở miệng giải thích: “Sáng sớm nay thần tiến cung sớm để hái mấy cành hoa mai này, coi như trả lại cho Công chúa.”
Tuyên Hoa nhớ lại sự việc bị hắn dọa sợ đêm qua, ngay cả cành hoa mai vốn định mang tặng cho mẫu thân mà nàng cũng quên mất.
Đột nhiên trong lòng nàng dâng lên nỗi bực bội vô cớ khi nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua. Nàng bị hắn áp dưới gốc cây, từng nụ hôn nồng nhiệt rơi xuống cùng bàn tay thô bạo tùy tiện xâm phạm, không chút kiêng dè.
Gương mặt Tuyên Hoa thoáng hiện lên một tia đỏ ửng. Nàng vừa thẹn vừa giận, dứt khoát không thèm để ý tới hắn mà chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Bùi Nghiên Chỉ bị lạnh nhạt nhưng hiếm khi nào hắn không tức giận mà chỉ khẽ nói một câu: “Thần cố ý chờ ở chỗ này để đưa Công chúa tới chùa Vân Giác tại Tây Sơn.”
Tuyên Hoa chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: “À.” Ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên.
Bùi Nghiên Chỉ thấy vậy liền dựa sát vào bên cạnh. Hắn không nói lời nào mà trực tiếp ôm nàng vào lòng.
Thế nhưng sao người trong lòng hắn chịu để yên? Hôm qua nàng sợ kinh động đến người trong cung rồi gây chuyện ồn ào khó coi. Hôm nay chỉ còn lại bốn người bọn họ, sao nàng có thể để hắn mặc sức càn rỡ cho được?
Đúng là người này không biết xấu hổ thật mà!
Tuyên Hoa giãy giụa trong l*иg ngực hắn, liên tục đưa tay đẩy hắn ra. Nào ngờ nàng lại nghe Bùi Nghiên Chỉ nhíu mày rồi khẽ rít lên một tiếng, bắt lấy đôi tay mảnh khảnh của nàng.
Ánh mắt hắn dừng trên dải lụa như ý buộc ngang hông nàng. Hắn cúi người dán sát bên tai nàng, bỡn cợt nói đùa một câu: “Công chúa đừng bức ép thần giống như đêm qua nữa đấy nhé.”
Rồi nàng lại nghe hắn nói tiếp: “Năm trước công vụ bận rộn, hiếm khi nào thần được về Tấn An một chuyến. Hôm nay thần chỉ muốn tiễn Công chúa một đoạn đường mà thôi.”
Ý tứ ngoài lời chính là bảo nàng nên ngoan ngoãn, nghe lời một chút.