Chương 10: Nặng nề

Đến khi Tuyên Hoa trở về Hành Vu cung, Trà Chỉ vẫn đang đi đi lại lại trong gian phòng hồi lâu.

Thấy chủ tử đã quay lại, Trà Chỉ vội vàng bước ra nghênh đón, lo lắng hỏi chuyện: “Công chúa, vì sao giờ này điện hạ mới hồi cung thế?”

“Người làm nô tỳ lo lắng chết mất. Đã mấy lần nô tỳ định phái người đến Trường Xuân cung dò hỏi rồi, thế mà bọn họ đều nói không thấy ngài đâu cả.”

Tuyên Hoa không đáp lời mà cứ như kẻ mất hồn, trực tiếp ngồi xuống trước bàn trang điểm. Nàng mệt mỏi vô cùng, trong giọng nói còn mang theo tâm trạng nặng nề, đưa tay chỉ ấm trà men xanh đặt cách đó không xa: “A Chỉ, đi rót cho ta một chén nước.”

Nàng giơ tay lên để lộ chiếc vòng ngọc xanh biếc trên cổ tay. Mà trên làn da trắng nõn nà còn in hằn mấy vết đỏ, nhìn qua càng thêm chói mắt.

Trà Chỉ thoáng sửng sốt nhưng cũng không dám nhiều lời.

Nàng ấy nhanh nhẹn chạy tới rót một chén trà, hai tay dâng tới trước mặt Công chúa, dịu dàng nói: “Nô tỳ đã chuẩn bị xong hết những thứ ngày mai cần mang theo rồi.”

“Vừa rồi Liễu công công bên cạnh bệ hạ tới đây truyền lời rằng vị Tiêu mỹ nhân từ Dĩnh Châu tới không tiện ở cung điện cũ kỹ. Thế nên bệ hạ cho phép Tiêu mỹ nhân tự chọn một nơi trong cung.”

Tuyên Hoa mới uống được nửa ngụm trà, nghe vậy liền hỏi: “Chẳng lẽ nàng ta chọn trúng Hành Vu cung này rồi?”

Trà Chỉ gật đầu, thấy sắc mặt Công chúa không được tốt nên bèn bổ sung thêm: “Liễu công công đã truyền khẩu dụ thánh thượng, cho phép Tiêu mỹ nhân đến ở tại thiên điện Hành Vu cung rồi ạ.”

“Cùng lắm chỉ là một thiên điện mà thôi, dù sao nơi ấy để trống đã lâu. Nếu Tiêu mỹ nhân là người hiểu chuyện thì cứ để nàng ta dọn vào đi.”

“Nô tỳ còn nghe nói cung nhân kể lại rằng tính tình vị mỹ nhân này vô cùng hiền dịu, tuổi tác cũng không kém Công chúa là bao. Biết đâu ngày sau Tiêu mỹ nhân còn có thể bầu bạn với điện hạ thì sao?”

Tuyên Hoa đặt chén trà xuống, trong lòng lại chẳng hề rối rắm vì chuyện Tiêu mỹ nhân muốn dọn tới Hành Vu cung này. Ngày mai là ngày giỗ mẫu thân, vậy mà dường như phụ hoàng đã quên mất rồi.

Đêm nay để Liễu Bình truyền ý chỉ cũng chỉ vì một nữ nhân khác mà thôi.

Mẫu thân nàng - Thuần Ý Quý phi, từng có một thời thịnh sủng không suy. Thế nhưng chỉ hai năm sau, mẫu thân nàng lại bị chính nam nhân ấy bỏ rơi, hoàn toàn chìm vào quên lãng.

Thật châm chọc thay!

Nam nhân là loài sinh vật... khi yêu thương thì nâng niu người ta trong lòng bàn tay, nói lời hay ý đẹp, cưng chiều đến tận trời cao. Nhưng chỉ cần quay đầu là nam nhân có thể ôm mỹ nữ khác ngay, bỏ mặc người ta như chưa bao giờ tồn tại vậy.

Chẳng lẽ sau này Bùi Nghiên Chỉ cũng sẽ là loại người như thế ư?

Nàng nhớ lại chuyện xảy ra ở Mai Viên tối nay. Trước khi rời đi, hắn còn đeo vòng ngọc vào cổ tay nàng, sửa sang lại xiêm y cho nàng.

Hắn nắm tay nàng, mở miệng giải thích: “Đây là vật tổ mẫu thần lưu lại. Nếu Công chúa không thích thì có thể không đeo. Nhưng Công chúa nhất định phải cất kỹ, chớ để thất lạc.”

Hắn dịu dàng, tỉ mỉ ôm nàng vào lòng, so với bộ dáng ngang ngược bá đạo vừa rồi quả đúng là hai người khác biệt.

Một kẻ ôn nhu, săn sóc, một kẻ tàn nhẫn, cố chấp.

Nghĩ tới đó, trong lòng Tuyên Hoa chợt dâng lên một nỗi sợ hãi khó nói thành lời. Loại nam nhân này mới là kẻ đáng sợ nhất.

Trà Chỉ bỗng nhớ ra gần đây mình nghe được một vài chuyện liên quan tới Tiêu mỹ nhân, thế nên nàng ấy liền không nhịn được bèn nói với Công chúa: “Nghe đâu dung mạo vị Tiêu mỹ nhân kia có vài phần tương tự với Quý phi nương nương năm xưa đó ạ.”

Nàng ngẩn người, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.

Chẳng lẽ phụ hoàng sủng ái Tiêu mỹ nhân như thế bởi vì Tiêu mỹ nhân có dung mạo giống mẫu thân ư?

Vài ngày nữa là nàng có thể gặp mặt Tiêu thị ở Hành Vu cung này rồi. Nàng rất muốn nhìn xem rốt cuộc vị mỹ nhân kia giống mẫu phi bao nhiêu phần.