Chương 49

Chạy đôn chạy đáo cả ngày làm Thẩm Nhung kiệt sức.

Cô ấy đứng dưới ngọn đèn đường trước tòa nhà phỏng vấn, nhìn lên bầu trời mù mịt, không biết từ lúc nào mà tuyết lại rơi dày đến thế.

Mồ hôi trên trán đã sớm lạnh cóng, mặt mũi bị gió thổi đến tê tái.

Đúng lúc này cô ấy mới nhận ra mình chẳng mang theo bất cứ vật dụng giữ ấm nào, thậm chí chẳng cả găng tay, cứ thế mà chạy gần hai tiếng đồng hồ trên con phố lạnh giá của mùa đông.

Tay chân tê cóng vì lạnh, Thẩm Nhung vẫn đi tới đi lui trên con đường vắng. Cô không rời đi ngay.

Nếu đoàn kịch trả lời email thì sao? Nếu họ đến giúp cô mở cửa, để cô vào tìm nhẫn thì sao?

Không muốn bỏ lỡ, không muốn đi.

Cô có linh cảm, nếu đêm nay bỏ lỡ, có lẽ sẽ không bao giờ tìm được nữa.

Khăn choàng đã mất, nếu nhẫn cũng mất...

Chiếc điện thoại trên tay vẫn lặng thinh, không nhận được âm báo.

Bật đi bật lại màn hình, kiểm tra xem liệu rằng nó bị hỏng, có ngừng hoạt động do nợ tiền nhà mạng, khiến cô không thể nhận được bất kỳ phản hồi từ người khác chăng.

Một tiếng rồi lại hai tiếng...

Đến khi đầu đầy tuyết, cô vẫn như bị cô lập với cả thế giới.

Không ai chú ý đến cô.

Việc chạy đôn chạy đáo rút đi chút sức lực cuối cùng của Thẩm Nhung.

Đến quán cà phê 24 giờ cách chỗ phỏng vấn 500 mét, gọi cốc ca cao nóng, Thẩm Nhung ngồi vào một góc, phát hiện tai mình vừa ngứa vừa đau.

Đau vì giá rét.

Khi nhân viên mang nước lên, dường như nhận ra cô, đối phương hào hứng hỏi cô có phải Thẩm Nhung hay không.

Thẩm Nhung cố nở nụ cười đàng hoàng, cô gật đầu.

"Cố lên, cô Thẩm." Đôi mắt sáng người của cô bé nhân viên sáng ngời, trong đó ẩn ý cười: "Em và bạn em đang đợi vở mới của chị!"

"Cố lên" - như là từ khoá làm cô nhận ra sức mình đã cạn kiệt đến tận xương tuỷ.

Có lẽ, tối nay sẽ không có ai gọi cho cô.

Nhẫn... có lẽ sẽ không tìm lại được.

Tựa như cô và Thịnh Minh Trản, đã sớm đi đến hồi kết.

Cô không nghĩ nhiều về quá khứ, cũng chẳng ghen tị vì người kia có cuộc sống mới.

Nhìn làn khói bốc lên trên cốc ca cao nóng trước mặt, mí mắt nặng trĩu của Thẩm Nhung liều mạng rơi xuống.

Hoá ra dù có khổ sở suy nghĩ đến mấy cũng không thể vượt qua sự kiệt quệ về thể xác.

Lúc bị mệt mỏi trói buộc, sắp rơi vào đêm tối, cô vẫn còn suy nghĩ tại sao Thịnh Minh Trản luôn có thể tìm được đồ đạc cô đánh mất.

Tại sao cô không thể tự mình tìm thấy?

Ở đâu...

"Ở đâu?"

Cánh tay bị gãy của học sinh cấp 2 - Thẩm Nhung vẫn treo trên ngực, tay còn lại thò vào cặp sách lục lọi hồi lâu.

Thẩm Nhung ngẩng đầu: "Sao tìm không thấy nhạc phổ ta? Hôm qua in xong quên bỏ vào cặp hả?"

Nếu không mang theo nhạc phổ, chắc chắn sẽ bị giáo viên thanh nhạc mắng.

Thế thì nhờ chú Khổng - tài xế trong nhà mang đến giúp.

Thẩm Nhung lấy điện thoại di động lén mang đến trường gọi cho chú Khổng.

Trùng hợp, chú Khổng nói chú đi đón người giúp Thẩm Đại, có lẽ đến tối mới về, lúc này chú đang cách xa cả trăm km.

"Ơi là trời, sao mà quên được vậy trời."

Thẩm Nhung ủ rũ ngồi bên cửa sổ.

Tất cả bản cùng lớp đã đi học thể dục. Vì bị gãy tay, Thẩm Nhung tạm thời "được" xếp vào hội người khuyết tật và "miễn" học thể dục nửa học kỳ, ngồi cô đơn trong lớp.

Nếu quay về lấy giữa cơn gió bắc gào thét, liệu rằng có bị thổi bay thành từng mảnh nhỏ?

Hay thôi hôm nay không học nhạc, trở về tận hưởng một cái bánh kem sô cô la?

Ngay lúc Thẩm Nhung đang vướng vào rối rắm, cửa sổ kính có người gõ vang.

Thẩm Nhung quay đầu, Thịnh Minh Trản đang đứng bên ngoài.

"Sao chị ở đây?"

Thẩm Nhung đứng dậy mở cửa sổ.

Phòng học cấp 3 dưới lầu một, mà lớp cô trên tầng 6, hoàn toàn ngược hướng, không có khả năng đi ngang qua.

"Em quên mang theo nhạc phổ."

Thịnh Minh Trản cầm nhạc phổ tiến vào.