Chương 48

Cô không nhận thấy vai mình bất giác co rúm lại.

Thẩm Nhung cảm giác được giây tiếp theo Thịnh Minh Trản sẽ trói cô lại, bịt mắt, bịt miệng cô.

Cô không thể nhìn thấy gì, không thể nói bất cứ điều gì và không thể làm gì cả.

Cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài.

Những sự việc kinh hoàng trong quá khứ đó chợt hiện lên trong đầu cô, Thẩm Nhung tái mặt, vô lùi lại một bước.

Tuy nhiên, Thịnh Minh Trản lại hung hăng tiến tới, từng bước ép cô vào góc.

Thịnh Minh Trản chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng. Nhưng Thẩm Nhung biết Thịnh Minh Trản đang tức giận, rất tức giận.

"Thẩm Nhung. " Giọng nói của Thịnh Minh Trản trầm trầm uy lực, cuối cùng có chút run rẩy chỉ có Thẩm Nhung nghe được. "Em vẫn như trước, vô tâm vô phổi. "

Dù sợ hãi bao trùm, Thẩm Nhung vẫn không cho phép mình lộ ra sự rụt rè.

Cô nâng cằm, nhìn chằm chằm vào Thịnh Minh Trản, mỉm cười, đáp lại: "Ừ, tôi vô tâm vô phổi. Chị mới biết tôi ngày đầu à?"

Sự mạnh mẽ và kiêu ngạo của Thẩm Nhung làm cơn giận trong mắt Thịnh Minh Trản rõ ràng hơn.

Thịnh Minh Trản hiểu Thẩm Nhung và Thẩm Nhung đương nhiên hiểu rõ Thịnh Minh Trản.

Khi hai người yêu nhau say đắm, Thịnh Minh Trản chết mê chết mệt sự kiêu ngạo và kiên cường không bao giờ thừa nhận thất bại của Thẩm Nhung.

Thẩm Nhung quyến rũ, cứng rắn nhưng có trái tim mềm yếu và mong manh, đó là điều Thịnh Minh Trản thích khám phá nhất.

Mỗi lần muốn lột Thẩm Nhung, khống chế Thẩm Nhung, Thịnh Minh Trản sẽ có ánh mắt thế này.

Sắc bén, trần trụi, tràn ngập du͙© vọиɠ và ngay cả hơi thở cũng nặng nề hơn.

Giờ khắc này, Thịnh Minh Trản đang lộ ra vẻ nguy hiểm mặt mà Thẩm Nhung quen thuộc nhất.

Thịnh Minh Trản của ký ức sẽ quấn chặt cổ tay Thẩm Nhung trong tích tắc, không cho đường lui.

Cổ họng Thẩm Nhung khẽ động, hai người đứng đó nhìn nhau.

Hồi lâu, lửa trong mắt Thịnh Minh Trản mới tan đi.

Đến cuối cùng, cô không hề chạm vào Thẩm Nhung.

Khi Thịnh Minh Trản xoay người, Thẩm Nhung nhìn theo bóng lưng của đối phương, không hiểu cảm giác trong lòng là gì.

Cô không hiểu tại sao vừa sợ hãi lại vừa có một chút thất vọng đến mức không thể tự lừa dối bản thân...

"Mẹ, mai con đến thăm mẹ."

Thịnh Minh Trản thì thầm bên tai Thẩm Đại rồi rời đi.

Cho đến khi Thịnh Minh Trản biến mất ở cuối hành lang, Thẩm Nhung mới thu lại ánh mắt dõi theo.

Cô đang làm gì vậy?

Lẽ nào cô vẫn còn mong đợi điều gì sao? Hay là cô phát điên...

Khi cảm thấy bực bội và vô cùng bất an, Thẩm Nhung sẽ vô thức đưa tay lên ngực sờ chiếc nhẫn.

Mặc dù cô và Thịnh Minh Trản đã chia tay nhưng cô vẫn tháo chiếc nhẫn tình yêu của họ ra khỏi ngón áp úp và giấu vào cổ.

Chiếc nhẫn khiến cô cảm thấy thoải mái và cho cô biết mối quan hệ trong quá khứ của cô không phải là giấc mơ.

Nhưng lần này không chạm được gì qua quần áo.

Cô nhớ rằng mình đã tháo chiếc nhẫn ra khỏi cổ và bỏ vào túi.

Cô sờ túi lần nữa nhưng phát hiện chiếc nhẫn đã biến mất.

Thẩm Nhung giật mình, nhanh chóng lục lọi tất cả các túi, trút sạch túi ra và cẩn thận kiểm tra thật kỹ.

Nhưng... chiếc nhẫn đã mất tích.

Sắc mặt Thẩm Nhung tái nhợt.

Chiếc nhẫn gắn bó với cô 8 năm đã bị mất!

Thẩm Nhung tìm kiếm khắp bệnh viện, thang máy, xe buýt và mọi con đường cô đã đi.

Như một kẻ ngốc, cô hỏi tất cả người đi qua xem có ai nhìn thấy sợi dây chuyền l*иg nhẫn bạch kim hay không.

Không, không một ai thấy, không nơi nào có.

1 giờ sáng, cô ngược gió trở lại quảng trường ZM, chạy dọc theo cả con phố dài về nơi đã từng diễn ra cuộc phỏng vấn.

Giờ này toàn nhà đã vắng tanh, đèn tắt tối đen, cửa đóng chặt, Thẩm Nhung hoàn toàn không thể vào.

Đêm đen, mọi thứ đều tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở dốc cuồng loạn của cô là nghe rõ ràng.

Không có số WeChat của nhà tuyển dụng, chỉ có thể email đến địa chỉ mail đã gửi thông báo về cuộc phỏng vấn, mong chờ bên kia hồi âm.