Mưu Lê tình cờ đi ngang qua, bị chiếc vòng cổ thu hút. Sau khi ngẫm nghĩ, cô ta đi về phía Mạc Đề, "Thầy Mạc, cảm ơn thầy nhiều. Sao dây chuyền em rơi ở đây nhỉ?"
Mạc đề đưa nó cho Mưu Lê: "Đồ quý vậy mà, lần sau cẩn thận nhé."
Mưu Lê nhận lấy, mỉm cười cảm ơn. "May là thầy nhặt được, nếu không em khóc mất."
Nhìn Mưu Lê bước đi, Mạc Đề nhẹ lắc đầu: "Mấy người gì cũng không biết, giỏi nhất là khoa tay múa chân."
Đạo diễn sân khấu cười lạnh: "Chính những người như thế này ảnh hưởng đến vận mệnh của diễn viên, thậm chí là cả sự thành bại vở kịch. Nực cười không?"
Thức cả đêm, Thẩm Nhung mệt về thể xác lẫn tinh thần, vừa lên xe buýt đã ngủ quên. Cô kiệt sức đến lỡ hai trạm dừng mới tỉnh dậy nổi.
Mơ màng xuống xe, gió lạnh ập vào mặt, cuốn hết đi hơi ấm còn sót lại trong cơ thể. Thẩm Nhung run lập cập, vội quấn chặt quần áo.
Một mình.
Nhưng rất tỉnh táo.
Không biết do năm nay lạnh hơn năm trước hay vì không xe đưa, xe đón nên làm mùa đông lạnh giá càng thêm khó khăn.
Thẩm Nhung kéo áo khoác đến tận cằm, cẩn thận di chuyển trên nền đất băng giá.
Sáng sớm, thang máy bệnh viện đã chật cứng người. Song, đêm về, những thang máy trống rỗng càng làm nổi bật sự im lặng và hoang tàn của bệnh viện.
Giống như một thế giới biệt lập, đang chết dần, đầy rẫy nguy hiểm và tối tăm mà mắt thường không thể thấy.
Một mình đứng trong thang máy, Thẩm Nhung mở to mắt nhìn dòng chữ "Nhà xác B2". Cô không biết khi nào mình sẽ đến nơi đó.
Vừa đi tới cửa phòng bệnh, Thẩm Nhung liền nhìn thấy Thịnh Minh Trản đứng ở bên giường Thẩm Đại.
Thẩm Nhung dừng bước, đầu cô có vang lên tiếng vo ve.
Đó thực sự là Thịnh Minh Trản.
Trong phòng ấm áp, Thịnh Minh Trản cởϊ áσ khoác chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản. Tay áo xắn lên, để lộ cánh tay mịn màng, trên đó có chiếc đồng hồ xa lạ.
Thịnh Minh Trản buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, cúc áo được cài tỉ mỉ, đến nút trên cùng.
Ngay cả khi cúi xuống dọn giường, cặp kính vẫn chắc chắn trên sống mũi.
"Y tá thuê không ổn. "
Thịnh Minh Trản thẳng vào vấn đề. Không có mở đầu ấm áp hay sắc sảo, chỉ muốn nói gì thì nói. Thực sự không hổ là người bạn thuở nhỏ, kiêm người yêu cũ.
Thịnh Minh Trản nhẹ nhàng lật Thẩm Đại lại, đặt bà nằm ngửa trên giường, cẩn thận cài khuy quần áo cho bà.
Bên cạnh chiếc ghế Thẩm Nhung thường ngồi có chậu nước nóng. Thịnh Minh Trản nhúng khăn hai lần rồi vắt bớt nước.
"Cô y tá đó quá bận, không thể một mình chăm sóc nhiều bệnh nhân như vậy. " Vừa nói vừa lau cổ và mặt cho Thẩm Đại, "Đã sắp xếp y tá mới cho mẹ rồi, tối nay sẽ đến chăm mẹ và cũng nói chuyện với bệnh viện xong."
Nhìn Thịnh Minh Trản khéo léo chăm sóc Thẩm Đại, Thẩm Nhung mới ý thức được gần đây mình bận quá, ngay cả thời gian tắm cho mẹ cũng không có.
Thẩm Đại vẫn đang hôn mê, nhưng mỗi lần trở mình đều rên lên một tiếng vì đau.
Thịnh Minh Trản lực lớn, sợ làm mẹ đau, luôn cẩn thận hỏi han.
Chỉ là hỏi thì hỏi nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ Thẩm Đại.
Thịnh Minh Trản cũng ý thức được tình trạng của Thẩm Đại nghiêm trọng hơn lần trước tới đây, không khỏi nhíu mày.
Thẩm Nhung nhìn chằm chằm vào hàng lông mi dài sau cặp kính của Thịnh Minh Trản, hỏi: "Bạn gái của chị có biết chị ở đây không?"
Cãi nhau với Mưu Lê gần cả ngày ở nơi làm việc, cô thực sự không muốn bị hiểu lầm nữa
Thịnh Minh Trản cẩn thận lau người Thẩm Đại, ngay cả những bộ phận nhỏ như sau tai cũng không bỏ. Nhìn kim cắm vào cánh tay gầy gò của Thẩm Đại, không trả lời câu hỏi của Thẩm Nhung.
Thẩm Nhung không muốn hỏi thêm nữa, bởi vì cô đã nhắc nhở người ta rồi.
Nếu như Mưu Lê đến tìm cô làm khùng làm điên, cô có thể mạnh mẽ đáp trả.
Thôi thì đổi sang chủ đề cần nói rõ hơn.