Nói đến câu sau, cô ta cười và nhìn về phía biên đạo, muốn tìm kiếm sự đồng ý.
Nhưng sự đồng tình không tìm thấy, chỉ thấy biên đạo kinh ngạc - biết mình đang nói gì không?
Thẩm Nhung - người luôn cố gắng phớt lờ sự khıêυ khí©h, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Cô không cho phép một kẻ không biết nhảy múa làm ô uế niềm đam mê của mình.
"Lỗi thời? Lần đầu tiên trong đời tôi nghe có người đánh giá múa cổ điển vậy đấy."
Vừa nói, Thẩm Nhung vừa bước nhanh về phía Mưu Lê.
Mưu Lê siết chặt cây bút trong tay, nhìn chằm chằm vào Thẩm Nhung, "Em, muốn làm gì?"
"Em không nghĩ múa Trung Quốc lỗi thời..." Thẩm Nhung đặt một tay lên lưng ghế của Mưu Lê, từ trên cao nhìn xuống đáp trả cô ta, "Quan điểm của chị rất bất công."
Thấy ánh mắt cô hung dữ, tim Mưu Lệ đập nhanh như trống.
"Làm, làm sao vậy? Chị chỉ bày tỏ quan điểm cá nhân của mình thôi, sao, không được phép đánh giá à?"
Biểu cảm lạnh lùng của Thẩm Nhung dịu đi một chút, "Đừng sợ, Cô Mưu, em mượn ghế chị chút thôi."
"Ghế?"
"Chị nghĩ nữ chính phải biết nhảy múa hiện đại mà?" Thẩm Nhung không đợi cô ta đứng dậy, trực tiếp dùng lực kéo mạnh.
Mưu Lê suýt ngã nhào, vội vàng đứng dậy.
Tɧẩʍ ɖυng vừa xách ghế ra giữa phòng, vừa tháo búi tóc dài, khi quay lại, vài sợi tóc rối bời dính trên môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mưu Lê "Em nhảy cho chị xem."
Cũng như việc cô thành thạo nhiều phong cách hát khác nhau, Thẩm Nhung chuyên múa Trung Quốc, không có nghĩa là cô không biết vũ đạo khác.
Điệu Jazz nóng bỏng cũng không ngoại lệ.
Nhạc vang lên, Tɧẩʍ ɖυng múa lượn bên ghế, đôi chân dài thon thả đung đưa trước mặt ban giám khảo, hoang dã pha gợi cảm, xoay eo, lắc hông, anh chàng nhân viên hậu cần trẻ tuổi bên cạnh đỏ mặt tía tai.
Đạp đổ chiếc ghế, Thẩm Nhung tiếp tục một đoạn "Tomboy", người piano nhanh chóng bắt kịp giai điệu, cả phòng phỏng vấn náo nhiệt theo.
Nhảy "Tomboy" đến cuối, Thẩm Nhung tự biên một đoạn.
Thấy Thẩm Nhung quá hăng hái như, biên đạo như bị lửa thiêu, không thể nhịn được, bước lên hoà điệu cùng cô.
Sau khi hai người phối hợp một đoạn, nghệ sĩ piano chỉnh sóng, chuyển đổi giai điệu thành bài hát "Tango: Maureen (Moirin"s Tango)" trong vở nhạc kịch "Rent ".
Thẩm Nhung và biên đạo nhìn nhau, giữa vũ công như có sự hiểu ngầm. Hai người nhảy tango, hoàn hảo tôn lên cốt truyện của bài hát và Thẩm Nhung lả lướt bằng bước nhảy của nam giới.
Tất cả ban giám khảo đều đứng dậy.
Đây là buổi phỏng vấn gì chứ? Rõ ràng là buổi tụ họp của những người mang lửa đam mê.
Thẩm Nhung và biên đạo nhảy đến mồ hôi nhễ nhại, nghệ sĩ piano cũng đàn đến ngón tay đỏ bừng.
Những người chờ phỏng vấn, chờ đến nghi ngờ nhân sinh, khi nghe thấy tiếng hò reo trong khác phòng đều ngơ ngác nhìn nhau!
Sau một cuộc phỏng vấn, tâm trạng chán nản Thẩm Nhung kìm nén dần dần tan biến cùng với những giọt mồ hôi đổ ra khi nhảy và hát.
Hóa ra nhạc kịch mới là thứ khiến cô hài lòng nhất.
Cuối cùng đã vượt qua được cuộc phỏng vấn xui xẻo.
Mưu Lê luôn có vẻ hơi lạc lõng với đám đông, nhưng bây giờ, cô ta gượng cười và nói với Thẩm Nhung: "Trở về, đợi thông báo. "
Thẩm Nhung ôm lấy áo khoác của cô, lịch sự đáp lại, chào tạm biệt những người phỏng vấn khác rồi rời đi.
Thẩm Nhung đang trong chìm đắm trong tâm trạng thăng trầm, không để ý rằng sợi dây chuyền cô cởi ra vào tối hôm đó, được cô cất trong túi áo khoác ngoài đã vô tình rơi xuống đất.
...
Mặt trời lặn về phía tây.
Ánh đèn của ZM Plaza bật sáng, kết thúc vòng phỏng vấn đầu tiên của "Phương Xa",.
Nhân viên đã về hơn nửa. Đạo diễn sân khấu và biên đạo múa - Mạc Đề đang đứng bên cửa sổ, bàn bạc về động tác vũ đạo.
Trong lúc diễn tả, Mạc Đề giẫm phải vật cứng và trượt chân.
"Dây chuyền ai rơi đây? Có nhẫn treo trên đó nữa." Mạc Đề dùng đầu ngón tay nhặt dây chuyền.
Chiếc nhẫn bạch kim thiết kế đơn giản và thanh lịch, thoạt nhìn có vẻ như được đặt làm riêng.