Có lẽ vì thính giác tốt nên lời bàn ra tán vào đều lọt vào tai Thẩm Nhung.
Không ai dám lên nói chuyện với tiền bối và cô đã quen với chuyện một mình.
Cô đứng ngoài đám đông, trau chuốt lại câu từ của "Think of Me" và vũ đạo sắp biểu diễn trong đầu.
Cuối cùng đã đến lượt cô.
Thẩm Nhung đẩy cửa, một dãy bàn dài được kê sát vách tường.
Ngồi ở dãy bàn là ekip của "Phương Xa", có đạo diễn, nhà đầu tư, biên đạo... Tất cả họ là những người ưu tú trong ngành, thậm chí có cả những nghệ sĩ nổi tiếng của Trường Nhai.
Nhận được hồ sơ của Thẩm Nhung làm họ ngạc nhiên.
Ba tháng trước vẫn là nữ chính của Trường Nhai, đυ.ng một cái đã phỏng tay. Bây giờ xuất hiện ở đây làm ai cũng khó hiểu.
Đủ sắc thái.
Thẩm Nhung rất bình tĩnh, cô đứng giữa đám đông giới thiệu bản thân với đồng nghiệp, đối tác cũ và thậm chí cả hậu bối.
Không đợi ai phản ứng, cô đưa "Think of Me" cho nghệ sĩ piano ở hiện trường.
Nghệ sĩ piano thấy "Think of Me", ngập ngừng nhìn Thẩm Nhung.
"Thật sao?"
Không thể trách việc nghệ sĩ piano nhắc nhở cô.
"Think of Me" là bài hát khó, vừa nghe hay và phải vừa điêu luyện, rất dễ lật xe.
Bài hát không chỉ yêu cầu âm vực mà màu sắc âm cũng phải chuẩn. Dù là nghệ sĩ thâm niên vẫn có thể bị lật xe nghiêm trọng nếu không hát live tốt.
Nghệ sĩ dương cầm thân thiện nhắc.
Thẩm Nhung mỉm cười, gật đầu: "Cảm ơn ạ, không sao đâu."
Không kiêu ngạo và không lo lắng vì thử thách mang độ khó cao. Ngay cả những người có mặt cũng biết Thẩm Nhung là diễn viên nhạc kịch hàng đầu. Song, cô vẫn hạ thấp lý lịch, chấp nhận sự đánh giá để phỏng vấn cùng các hậu bối khác. Vì vậy, nếu màn biểu diễn thất bại sẽ mang lại sự xấu hổ rất lớn, là thảm hoạ.
Cô nên chọn bài hát làm nên tên tuổi của mình để diễn. Dù sao cho đến nay không có ai vượt qua thành tích siêu việt của cô.
Nhưng cô không làm.
Mạo hiểm chọn "Think of Me", bài hát nổi tiếng của Cristine, nữ chính "The Phantom of The Opera", người có chất giọng giống Lưu Tam Nương.
Cô tin rằng bài hát sẽ làm đoàn phim cảm thấy sự tương xứng giữa cô và Lưu Tam Nương.
Nhìn thấy Thẩm Nhung muốn trình diễn "Think of Me", những người sáng tạo vốn chán nản bắt đầu có hứng. Họ buông xuống lý lịch Thẩm Nhung mà họ biết, tập trung toàn bộ sự chú ý vào cô và chờ đợi màn biểu diễn của cô.
Nếu là người khác sẽ rất lo, nhưng Thẩm Nhung lại không.
Trời sinh đã dành cho sân khấu, cô thích hợp để diễn xuất.
Càng nhiều ánh mắt chăm chú, càng nhiều trái tim mong chờ, cô sẽ càng phấn khích.
Ngay lúc Thẩm Nhung chuẩn bị cất tiếng, người phụ nữ ngồi trên ghế phỏng vấn lại mở miệng gián đoạn cô.
"Tiểu Nhung, thật sự bất ngờ khi gặp em ở đây."
Giọng nói ngọt ngào, thân thiết làm Thẩm Nhung khó chịu.
Thẩm Nhung đang đắm chìm trong "diễn xuất" nên không để ý đến Mưu Lê ngồi đối diện mình.
Bảng tên trước mặt Mưu Lê, tình địch cũ và hiện là người yêu của người yêu cũ, có dòng chữ "Nhà sản xuất".
Nói cách khác, Mưu Lê là nhà sản xuất của "Phương xa".
Mái tóc hồng caramel mềm mại, Mưu Lê nghiêng đầu cười với Thẩm Nhung như viên kẹo bơ cứng ngọt ngào.
Mưu Lê cầm điện thoại trong tay, thoát khỏi cuộc trò chuyện với Thịnh Minh Trản, khoá màn hình và đặt tay lên bàn. Mưu Lê cười: "Hát bài này cũng tốn công vô ích, nghe nhiều riết thuộc nên chẳng phải là lựa chọn thông minh. Tiểu Nhung, em không nên liều lĩnh như vậy. Hơn nữa em thật sự không muốn đổi bài sao?"
Nụ cười thân thiện đột ngột xuất hiện trên khuôn mặt Mưu Lê, ít nhiều lộ ra vẻ gượng gạo mà ai cũng có thể nhận ra.
Thẩm Nhung bình thản nhìn cô ta.
Thẩm Nhung nhớ như in cô và Mưu Lê không chỉ không thân thiết đến mức có thể gọi nhau bằng biệt danh mà còn luôn đối đầu nhau.
Đại học, Mưu Lê từng công khai theo đuổi Thịnh Minh Trản, nhưng bị Thịnh Minh Trản dứt khoát từ chối và chặn số điện thoại. Sau đó, Mưu Lê dàn hai màn tự sát, cả khoa Nhạc kịch đều biết.