Chương 40

Cô biết đời cô đổi thay.

Nếu không ai mời thì cô chủ động tranh giành.

Cô phải đi thử vai, cô cần vai diễn và rất cần tiền.

Hơn mười năm trong nghề, Thẩm Nhung chưa từng phỏng vấn, đây là lần đầu tiên cô làm sơ yếu lý lịch.

Chưa bao giờ làm, nhưng nhà hát An Chân đã nhận được vô số hồ sơ xin việc và cô tự mình sàng lọc rất nhiều. Vì vậy cô hiểu một bản lý lịch tiêu chuẩn yêu cầu thế nào.

Đăng nhập vào trang web chính thức của Trường Nhai. Trên đó có mục tuyển dụng đầy đủ nhất cho các đoàn phim lớn.

Thẩm Nhung ấn vào.

Chuẩn bị ảnh chân dung khoảng 2 inch, ảnh nửa người cùng toàn thân và đưa vào sơ yếu lý lịch.

Trình bày rõ âm vực cũng như vũ đạo sở trường, đồng thời liệt kê các tác phẩm nhạc kịch đã từng tham gia. Sau đó gửi cho ba đoàn phim muốn phỏng vấn.

Email được gửi đi, Thẩm Nhung vừa uống xong ly nước, đoàn làm phim "Phương xa" đã trả lời.

"Nhanh dữ?" Thẩm Nhung vội bấm vào.

Đoàn làm phim thân thiết gọi cô là "Cô Thẩm", báo thời gian và địa điểm phỏng vấn vào sáng hôm sau.

Thế mà ngày mai được phỏng vấn rồi? Thời gian quá gấp khiến cô rất ngạc nhiên.

Tuy nhiên, hoàn cảnh thay đổi nhưng cơ hội đến nhanh làm Thẩm Nhung vui mừng không thôi.

"Phương xa" là vở cô muốn đóng nhất sau khi xem kịch bản.

Nhạc sĩ và biên đạo chính là sự hợp tác vàng. Sau khi kết hợp, họ giành được giải thưởng Kim Thạch cho Nhạc kịch hay nhất vào năm trước. Đây là vở kể về câu chuyện của những người xưa dù khổ vẫn vui, hướng đến sự tích cực. Những cảm xúc mỏng manh và tính cách dám yêu dám hận của nữ chính làm Thẩm Nhung cảm động.

Ở Trường Nhai, Thẩm Nhung đã nghe qua chuyện "Phương xa" bỏ không ít công sức. Hơn nữa, vở nhạc kịch này có thể là đối thủ lớn nhất của "Bất Khả Kháng".

Ai ngờ được nữ chính "Bất Khả Kháng" đi thử vai cho đối thủ.

Thẩm Nhung dùng cả đêm chuẩn bị cho phỏng vấn. Sau khi nắm rõ vai diễn của nữ chính cùng hướng đi của câu chuyện, cô quyết định chọn bài hát kinh điển "Think of Me" trong "The Phantom of Opera".

"Think of Me" được đưa lên phần vocal.

Về vũ đạo, cô sẽ nhảy điệu múa cổ điển Trung Quốc sở trường.

Lúc bình minh, cô pha cho bản thân ly Americano và uống vài ngụm trà ô long không đường. Thẩm Nhung thức cả đêm nhưng không buồn ngủ, thay vào đó là phấn khởi.

10 giờ sáng, cô bước vào văn phòng Trường Nhai.

Vừa ra khỏi thang máy là thấy poster của "Phương xa".

Hành lang dẫn vào phòng thử vai có mấy cái bàn chật kín diễn viên trẻ cùng quản lý phụ trách đăng ký và phát số.

Thẩm Nhung đứng bên ngoài đám người, cô không định chen vào mà đợi người tan bớt mới bước lên.

Nhân viên đăng ký là cô gái trẻ đang ngồi cúi đầu phân loại tài liệu.

Thẩm Nhung: "Tôi đến phỏng vấn Lưu Tam Nương."

Lưu Tam Nương là tên nữ chính "Phương xa".

Cô gái vẫn cúi đầu: "Tên?"

"Thẩm Nhung."

"Thẩm.."

Theo âm thanh Thẩm Nhung, ánh mắt cô gái tập trung vào bảng tên, đúng thật là Thẩm Nhung.

Không phải trùng tên, trùng họ, thật sự là Thẩm Nhung - diễn viên chính "Nhữ Ninh", từng nhận giải Kim Thạch.

Đầu cô gái giật bắn như lò xo.

Trước khi nói tên, mọi chuyện diễn ra bình thường. Nhưng sau khi Thẩm Nhung nói ra, hành lang ồn ào đột nhiên yên tĩnh.

Những người đang dán số lên áo hay chụp ảnh, cùng với những người đang nói chuyện với bạn bè...đều dừng lại. Tất cả bọn họ đều kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Nhung.

Dưới ánh mắt của mọi người, Thẩm Nhung lấy bảng số từ bàn tay cứng ngắt của cô gái.

"Chụp ảnh ở đâu?"

Cô gái đứng dậy, chỉ về phía cuối hành lang: "Ở, ở đằng kia!"

"Cảm ơn."

Thẩm Nhung đeo số 17 lên eo, cô bước đến hành lang để chụp ảnh dưới sự theo dõi của vô số cặp mắt.

"Thẩm Nhung đó, là Thẩm Nhung, thật sự là Thẩm Nhung!"

"Bất lực đến nỗi đi thử vai tranh với người mới."

"Thảm thật..."

"Nếu bị so sánh với đàn em các kiểu thì mất mặt hơn đúng không? Tâm lý tốt ghê."