Chương 37

Đôi mi tuy mỏng nhưng lại nặng hơn cả bức màn nhung của sân khấu, rũ xuống mắt của Thẩm Đại, che lấp đi một phần tròng mắt vàng khè vẩn đυ.c.

Thẩm Nhung gọi mẹ, cắt ngang lời của dì cả.

"Không đâu." Thẩm Đại nghe thấy hết.

"Dù cho con bé còn sống, nó cũng không giúp em." Khoé môi Thẩm Đại khẽ giật, yếu ớt nhả tiếp ba chữ. "Nó hận em, và em cũng vậy."

......

Dì cả rời đi với nỗi buồn khôn xiết khó tả, bà còn phải đến một bệnh viện khác thăm ba mẹ.

Thẩm Nhung căn dặn người hộ lý một lúc rồi cũng ra ngoài một chuyến, cô vẫn còn rất nhiều việc để làm.

Thẩm Nhung đã tìm được một căn trọ ở gần bệnh viện.

Cô ký hợp đồng thuê tạm một năm, giá thuê là 4500 tệ mỗi tháng, căn trọ đơn sơ không thang máy. Nằm ở tầng trên, mùa đông thì lạnh mùa hè thì nóng, áp suất nước nhỏ giọt như chai nước biển treo.

Thời điểm đến xem phòng, Thẩm Nhung có thấy sàn đã mục nát ẩm ướt, ở những góc chết còn bám bẩn, trên kệ bếp còn lưu lại mấy vết dầu mỡ e là nó ở còn lâu hơn cả cô...

Bất quá Thẩm Nhung không màng đến những chuyện ấy.

Mặc dù với cô đây là một thế giới xa lạ nhưng suy cho cùng cô cũng nhận biết được cuộc sống của mình đã hoàn toàn khác so với trước kia.

Hiện tại, ngoại trừ hai bàn tay trắng với đống nợ kia ra cô không có tư cách gì để than thân trách phận cả.

Quay về khu biệt thự Thiên Lý Xuân Thu, đóng gói những món đồ cần phải mang đi bỏ vào thùng giấy, ngày mai công ty vận chuyển sẽ ghé thu dọn.

Tiểu Mệnh bò qua bò lại dưới chân cô, hình như nó chẳng hay biết tại sao gần đây trong nhà không có ai, phòng to như vậy mà lại để trống.

Con chó thông minh này có lẽ sớm đã nhận ra nên rất trân trọng khoảng thời gian này, cứ quấn lấy cô chủ không rời.

Kết quả, móng và đuôi của nó bị Thẩm Nhung giẫm trúng mấy lần, bản thân cô cũng suýt ngã vì vấp phải nó.

"Đi ra kia chơi!"

Bị cô chủ mắng một cái, Tiểu Mệnh đành ngậm ấm ức tự chơi một mình.

Thẩm Nhung ôm quyển album dày cộp từ trong nhà ra, eo như sắp gãy. Cả quyển album đều là tác phẩm của Thịnh Minh Trản.

Thịnh Minh Trản rất thích chụp cô và Thẩm Đại, sau này thì tới lượt Tiểu Mệnh làm đối tượng chụp ảnh.

Từ máy ảnh cơ đến polaroid, hay ảnh chụp được in ra từ điện thoại, tất cả đều là ảnh được tích lũy trong suốt nhiều năm qua, ít nhất cũng mấy chục nghìn tấm.

Chị ấy bắt lại những khắc Thẩm Nhung đang ăn cơm, hay những lúc Thẩm Nhung ngồi thơ thẩn nhìn xa xăm.

"Đều là kỷ niệm, sau này già rồi có thể lấy ra xem lại dáng vẻ xuân xanh của mình."

Thịnh Minh Trản lúc nào cũng niềm nở nói thế.

Đã đến lúc đem vứt.

Thẩm Nhung thầm nghĩ trong lòng, cái người kia thật khéo mồm khéo miệng, sau này già rồi có thể lấy ra xem lại. Ấy thế mà lại nhẫn tâm ra đi mà không mang theo bất kỳ thứ gì.

Thậm chí bây giờ còn tháo cả nhẫn.

Thẩm Nhung khẽ mắng, cuối cùng cô chọn không vứt quyển album ấy.

Cô nghĩ vứt bỏ ảnh chụp là điềm rủi, liền đem đống từng là "kỷ niệm" hiện là "oán niệm" ném thẳng vào đáy của cái hộp.

Cô không muốn mở ra xem, vì sợ bất cẩn nhìn thấy tấm ảnh chụp mình gối đầu lên tay Thịnh Minh Trản, tấm ảnh đó sẽ gây ức chế cho cô.

Trong khi Thẩm Nhung đang thu dọn, Tiểu Mệnh ngậm vật gì đó trong miệng rồi rên ư ử đi loanh quanh chỗ cô.

Ngoái lại nhìn, hoá ra vật Tiểu Mệnh đang ngậm trong miệng là một con doll bông*.

*Ai đu idol hay biết này lắm nè.

Con doll bông ấy có mái tóc đen dài được búi cao trên đỉnh đầu, dưới đôi mắt hung ác là khuôn miệng kéo căng ra tạo thành chữ "Nhất" (一), trong bàn tay tròn trịa còn có một cây kiếm mềm.

Đây là goods của nhân vật do Thịnh Minh Trản hoá thân trong vở "Nhữ Ninh".

Trong "Nhữ Ninh", Thẩm Nhung đóng vai nữ hoàng đế trẻ - Trường Niệm, Thịnh Minh Trản là tướng quân trung thành của nàng - Tích Tuyết.