Thẩm Nhung ở đây hơn một tháng, hầu như đêm nào cô cũng nghe thấy tiếng rên thống khổ từ những giường bên cạnh.
Mà âm thanh kia còn chẳng phải là "rên", nó chỉ như tiếng thều thào ri rí bất lực. Đó là phản ứng sinh lý khi đau đớn cùng cực, như lưỡi hái tử thần đã kề vào gần cổ.
Nhớ lúc vừa tới đây, Thẩm Nhung bị cái âm thanh mãnh thú rên ư ử làm cho thất kinh, hại cô ăn không được ngủ không yên.
Ấy vậy giờ đã thành thói quen.
Mới đầu con gái của bệnh nhân bên cạnh có ở lại với ông khoảng thời gian, nhưng sau hơn nửa tháng phải dọn phân và nướ© ŧıểυ của ông, dần dần cô ấy không còn ghé tới nữa. Kế đến con trai ông cứ dăm ba bữa ghé qua, vừa đến đã phàn nàn với Thẩm Nhung bảo mệt quá, anh ta than bệnh viện này vốn không phải nơi dành cho người ở, người bệnh vốn đã nhọc còn gây phiền cho người nhà, sao bình thường không chịu chú ý để cho sinh bệnh.
Thẩm Nhung âm thầm đeo tai nghe cho Thẩm Đại, dùng tiếng nhạc du dương êm dịu giúp mẹ che đi những oán trách cay nghiệt ấy.
Sau này, chỉ cần có Thẩm Nhung ở bên, cô sẵn sàng giúp đỡ ông tận tình.
Sáng nay thức dậy, Thẩm Nhung thấy xương cốt toàn thân kêu răng rắc, cả đầu và tay chân cũng đau nhức.
Thần sắc uể oải, không màng đến bản thân, cô cầm phích nước nóng được cấp cho mỗi giường bệnh đi lấy nước cho Thẩm Đại cùng ông già giường bên.
Khi về cô thấy hai mắt Thẩm Đại vẫn nhắm chặt, da dẻ lạnh ngắt, cảm thấy như giây tiếp theo bà sẽ mở to mắt hoặc cũng có thể không bao giờ dậy nữa.
Thẩm Nhung cầm tay mẹ, bàn tay gầy guộc đến nỗi như chỉ còn da bọc xương, cô xoa xoa mu bàn tay mẹ, gần như có thể phác hoạ ra được hình dáng xương.
Thời điểm Thẩm Đại nhập viện, Thẩm Nhung đã tự nhủ với bản thân rằng sẽ không thể để mẹ chết, cô nhất định sẽ cứu sống bà.
Chưa đầy hai tháng, Thẩm Nhung đã bị bộ dạng hốc hác của mẹ làm mất lòng tin, dần dần sinh ra một loại dự cảm không lành.
Có vẻ như cô dần ngộ ra được chân tướng, cảm nhận được phần sức mạnh không cách nào lay chuyển của sự thật.
Hôm qua sau khi thanh toán phí tập luyện cho đoàn ekip, cô còn dư lại 6 vạn, Thẩm Nhung dùng toàn bộ tiền tiết kiệm để đóng viện phí.
Đứng trước máy thanh toán, nhìn dòng chữ nhắc nhở "Xin đợi..." trên màn hình, hai mắt Thẩm Nhung nhìn thẳng, đếm thầm từng giây trong lòng.
Cô cảm thấy dường như bảy giây trong cuộc đời đó của mình đã bị lãng phí vô nghĩa.
Trong khi cô đang tính nhẩm tiền vừa nạp vào chỉ duy trì được đôi ba buổi trị liệu, chợt cô phát hiện số dư còn lại có gì đó sai sai.
Cô nhớ rất rõ số tiền tích luỹ trước đó đã dùng hết, lần này cô chỉ để dành được 6 vạn, cùng lắm thì chỉ hơn 6 vạn mấy trăm tệ.
Thế sao bây giờ số dư lại hiển thị có hơn 26 sáu vạn?
Nhớ lại tối đó gặp được người có bóng lưng hao hao Thịnh Minh Trản, Thẩm Nhung nheo mắt lại.
Thẩm Nhung nắm tấm phiếu nhỏ, đứng bần thần trên hàng lanh tĩnh mịch một lúc.
Đôi mắt mụ mị bừng tỉnh, cô gấp phiếu lại bỏ vào trong túi, lấy điện thoại ra mở cuộc trò chuyện Thịnh Minh Trản, phải mất một lúc lâu mới tìm được tin nhắn cuối cùng Thịnh Minh Trản gửi cho cô trước ấy chặn.
[Thẩm Nhung, em là kẻ lừa đảo. Em lừa chị, lừa luôn cả chính mình.]
Thẩm Nhung lặng người nhìn dòng tin nhắn ấy hồi lâu, chầm chậm đi về phía phòng bệnh.
Hôm nay, dì cả truyền nước xong lại ghé qua.
"Dù sao thì dì cũng sắp ra nước ngoài, tuổi đã cao mà còn phải xa quê hương, đời này không biết có còn sống để quay về được không nữa. Một nhà già trẻ chúng ta, sắp được gặp nhau ở một thế giới khác."
Dì cả cầm tay Thẩm Nhung than thở.
Con cái nhà bà muốn đưa bà sang nước ngoài định cư, trước đây chưa từng nghe bà nhắc tới. Ấy vậy mà sau khi Thẩm Đại mắc nợ bà liền nhanh chóng đưa ra quyết định.