Chương 34

Vài giây trôi qua, mãi đến khi lớp tuyết mỏng xuất hiện trên hàng mi, Thịnh Minh Trản không nói ra điều mà Thẩm Nhung muốn nghe, đứng trong gió mấp máy: "Chúc em ngủ ngon."

"..."

Đêm đông ở thành phố N, khu vực trung tâm vẫn tấp nập xe cộ qua lại và những ánh đèn vẫn rực rỡ, lộng lẫy.

Thẩm Nhung đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, lát sau cô lấy ra sợi dây chuyền từ chiếc áo khoác mùa đông dày cộm của mình.

Trên dây chuyền có chiếc nhẫn bạch kim, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế, trên thế giới chỉ có hai chiếc giống nhau.

Một đang ở trong tay Thẩm Nhung, chiếc còn lại từng nằm trên ngón áp út bên tay phải của Thịnh Minh Trản cả ngày lẫn đêm.

Nhưng giờ chắc nó bị Thịnh Minh Trản ném đi rồi.

Thẩm Nhung ráng nhịn cơn đau trong lòng, cô cười lạnh, tháo sợi dây chuyền ra, vo tròn trong lòng bàn y rồi nhét vào túi áo khoác. Không thấy, đỡ ngứa mắt!

Thẩm Nhung đi rồi, Thịnh Minh Trản đứng bên đường rút thuốc ra châm lửa, lát sau Lâm Chỉ mới chầm chậm lái xe tới.

Lâm Chỉ dừng xe, ngáp dài nhìn Thịnh Minh Trản đang ngồi vào ghế phụ.

"Cậu về khách sạn, hay sang chỗ tôi?"

"Không muốn phiền cậu, đưa tôi về khách sạn đi."

"Gì mà phiền chứ."

Lâm Chỉ không muốn nhiều lời, hiểu rằng việc Thịnh Minh Trản muốn ở lại khách sạn gần bệnh viện ung bướu nhất định là để thuận tiện cho việc chăm sóc Thẩm Đại.

"Cơ mà, Mưu Lê có đến tìm cậu không?" Lâm Chỉ nói: "Cô ấy nắm bắt thông tin nhanh phết, hay tin cậu về nước, biết tôi sẽ tới đây nên hỏi địa chỉ khách sạn của cậu. Có điều, cậu yên tâm, tôi đã bảo không biết, tôi không hề bán đứng cậu."

Mưu Lê biết cô ở đâu là do Triệu Kiêu.

Thịnh Minh Trản vừa lau kính vừa ngẫm, thành phố này nói nhỏ không nhỏ, còn nói lớn thì các mối quan hệ xã hội cũng chỉ có bấy nhiêu người.

Lâm Chỉ tò mò: "Mưu Lê chưa thôi hy vọng với cậu đâu. Cậu còn độc thân chứ? Có dự định yêu ai không?"

Thịnh Minh Trản đeo lại kính, thẳng thừng buông trả lời: "Không."

"Cậu cũng thật là." Lâm Chỉ nói: "Xếp lịch công việc dày đặc như vậy."

......

Thẩm Nhung dự đoán buổi đàm phán mua bán nhà hát tối nay có thể sẽ không có thu hoạch gì.

Không ngờ cô lại lầm to, có thu hoạch, thu hoạch một bụng tức luôn.

Lúc trở lại bệnh viện là lúc Thẩm Đại đang quằn quại đau đớn, Thẩm Nhung vội vàng tìm y tá tiêm cho bà một mũi morphine, khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ.

Thẩm Đại hôn mê, bất chợt Thẩm Nhung nhận được điện thoại từ bà, hỏi thăm tình hình của Thẩm Đại.

Về cơ bản, Thẩm Nhung chỉ chọn nói những cái tốt không đề cập đến cái xấu, dù sao bà cũng bệnh nặng không kém nên không cần kể lể.

Đợt trước bà vừa trải qua một cuộc phẫu thuật lớn, bên này Thẩm Đại đang trị liệu, không có cách nào đến thăm, Thẩm Nhung đành đi thay.

Bà được đẩy ra từ phòng phẫu thuật, trên người cắm đủ dây dợ, gần như chỉ còn nửa cái mạng.

Phong thuỷ của nhà họ Thẩm không tốt, mấy năm nay lại có chuyển biến đột ngột.

Khoảng cách dẫn đến việc nhà tan cửa nát chỉ còn cách một bước.

Thẩm Nhung đang mệt lả, chỉ có thể nói với bà vài câu rồi bảo khi nào rảnh rỗi sẽ ghé thăm.

Ông bà và con cháu ít gặp nhau, không mấy thân thiết. Thêm nữa là Thẩm Nhung không còn sức để buôn dưa lê, dặn dò bà đôi câu rồi cúp máy.

Thẩm Nhung uể oải dựng giường xếp bên cạnh, chợt cơn nôn nao khó chịu trong người lại dâng lên, lòng bàn tay nhức nhói, suốt mấy ngày nay tinh thần lẫn sức lực cơ thể cô đều đã bị vắt kiệt.

Dù cho nằm trên giường xếp không thoải mái, mệt mỏi không yên, nhưng rất nhanh, Thẩm Nhung đã chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi âm thanh đau đớn của bệnh nhân khác chung phòng.

Những người trong phòng chăm sóc bệnh đặc biệt đã nằm đây mấy tháng. Có người đang đợi đợt phẫu thuật như rút gân xẻ thịt tiếp theo. Có người thì nôn thốc nôn tháo vì hoá trị. Có người lại nằm thoi thóp hấp hối chờ tử thần đến rước.