Mọi người: "..."
Lần tụ họp tưng bừng này kết thúc bằng dấu ba chấm khó nói, chưa đến 11 giờ đã ai về nhà nấy.
Tần Duẫn ngỏ ý muốn cùng Thẩm Nhung đến bệnh viện nhưng Thẩm Nhung từ chối khéo.
Thẩm Nhung nói: "Đừng lo, khi nào không chịu được nữa tôi sẽ báo cho hay."
Tần Duẫn cầm chặt tay Thẩm Nhung, muốn hỏi chuyện giữa hai người nhưng cuối cùng lại không dám hỏi, chỉ bảo nhớ chú ý nghỉ ngơi.
"Cảm ơn."
Thời điểm Tần Duẫn rời đi, Thẩm Nhung không kìm được, nói lời cảm ơn lần nữa.
Trong nhất thời, Tần Duẫn cảm thấy Thẩm Nhung kỳ lạ.
"Đừng nói cảm ơn tôi, không thì tôi giận đó."
Tần Duẫn mỉm cười, nói lời tạm biệt lần nữa rồi rời đi.
Giờ này, các tuyến xe buýt không còn hoạt động, Thẩm Nhung đứng ở ven đường dự định bắt xe.
Vừa mới mở ứng dụng đặt xe, cô gặp Thịnh Minh Trản đang đi về phía mình.
Một chiếc taxi ngừng lại ngay trước mặt, cô nói với Thịnh Minh Trản: "Chị lên đi."
Thịnh Minh Trản đáp lại: "Không cần, cô Thẩm đi trước đi, lát nữa tôi có người đón."
Nghe được câu này, biểu cảm trên mặt Thẩm Nhung cứng đờ.
Cô Thẩm, cái xưng hô xa lạ này lần đầu tiên Thẩm Nhung nghe được từ miệng Thịnh Minh Trản.
Nếu là trước đây, Thịnh Minh Trản tuyệt đối sẽ không gọi cô như vậy.
Thấy rằng cái biệt danh "Tiểu Nhung" chưa đủ thân mật, nhưng đã gọi cô bằng "ngoan ngoan" suốt một thời gian dài. Thẩm Nhung phải nói mãi, Thịnh Minh Trản mới đổi thành "bé", sau còn kết hợp chúng lại gọi là "bé ngoan", mặc cho Thẩm Nhung có phản đối thế nào cũng vô ích.
Tình nhân yêu nhau thắm thiết, sến súa, chia tay rồi xa cách biết bao.
Thẩm Nhung ngộ ra đây là chuyện quá đỗi bình thường, mặc dù cách gọi "cô Thẩm" khiến bản thân thấy bứt rứt khó chịu, nhưng thông tin vế sau của câu nói lại cho cô lời cảnh tỉnh.
Thật không, khuya vậy rồi Mưu Lê còn đến đón chị à?
Cũng tốt, nhớ lại thời gian bên nhau, lúc nào Thịnh Minh Trản cũng đợi. Dù có quá nửa đêm, chỉ cần cô muốn về nhà, chị nhất định sẽ đậu xe ở bãi chờ cô.
Ngày ấy chăm sóc cô chắc hẳn rất vất vả, thật tốt khi chia tay cô đã có người cưng chiều chị.
Thẩm Nhung bất chợt nhận ra biểu cảm giờ phút này của mình trông thật ngốc, ắt sẽ bị Thịnh Minh Trản cười chê.
"Vậy tốt rồi. Cô Thịnh, chúc ngủ ngon."
"Cô Thịnh" cái xưng hô này cũng là lần đầu xuất hiện giữa hai người, một phần do trả đũa, một phần do bất cẩn trong giọng điệu, điều này làm cho Thẩm Nhung có hơi hối hận, thấy rằng cảm xúc của bản thân đã bị bại lộ.
Điều mà cô không mong đợi nhất là trong lúc hoảng loạn quên mất tay phải mình đang bị thương. Khi cầm lấy tay nắm cửa xe lại không tài nào mở ra được, ngược lại khiến lòng bàn tay và đáy lòng đau nhói.
Khoé mắt Thẩm Nhung cảm nhận được Thịnh Minh Trản đang nhìn mình chăm chú.
Ngay lúc cô đang định liều mình thử lại, Thịnh Minh Trản lặng lẽ chìa tay luồn vào từ bên dưới tay nắm, lòng bàn tay chạm vào đầu ngón tay của Thẩm Nhung, cùng cô hợp lực kéo, cửa dễ dàng bật mở.
Khi Thẩm Nhung cúi đầu, đúng lúc nhìn trên tay phải đang mở cửa giúp cô của Thịnh Minh Trản không hề đeo bất kỳ trang sức nào.
Thuở đó, hai người có một cặp nhẫn, chiếc nhẫn đeo 8 năm đã bị Thịnh Minh Trản tháo ra.
"Cảm ơn cô Thịnh."
Thẩm Nhung biết âm cuối của mình có hơi run, mà chẳng sao, gió lạnh là nơi che chắn tốt nhất của cô.
Thẩm Nhung nở nụ cười, ngồi vào phía sau xe.
Ngay lúc xe chuẩn bị chạy, Thịnh Minh Trản đứng bên hông xe nhẹ giọng gọi cô. "Cô Thẩm."
Thẩm Nhung nắm chặt hai tay.
Sao đây, định dùng cái xưng hô móc họng này đấu tới đấu lui à?
Thẩm Nhung cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào, dịu dàng cười nói với Thịnh Minh Trản ở ngoài xe: "Sao đó? Cô Thịnh?"
Thịnh Minh Trản không hề có ý phân cao thấp, chỉ âm thầm quan sát Thẩm Nhung.
Cái nhìn đỏ lửa này khiến Thẩm Nhung có linh cảm Thịnh Minh Trản muốn nói gì đó với cô.