Trí nhớ Thẩm Nhung rất tốt, không hề gọi sai. Tuy rằng tổng cộng cô chỉ mới gọi hai lần.
"Cũng giống vậy đó."
Thẩm Đại hồi tưởng một chút, nói: "Chỉ là trước đây bọn họ phải kiềm lại, từ... từ sau khi dì nhỏ con qua đời, bọn họ cảm thấy thế giới này như mắc nợ họ, càng già càng khó ở."
Thẩm Đại suy nghĩ rồi nói thêm: "Những người hoạt động nghệ thuật tương đối khắt khe, nhưng cũng rất yếu đuối."
Tuy bị bao vây tứ bề, nhưng vì muốn chăm sóc tốt cho con, càng muốn có cuộc sống tốt đẹp không để một ai xem thường, Thẩm Đại càng cật lực làm việc, tiền kiếm được ngày một nhiều thêm, mà thời gian làm bạn với con gái lại ít đi.
Thẩm Nhung biết mẹ mình hiếu thắng, xưa giờ dẫu mệt mỏi bao nhiêu bà cũng không dám than.
"Tự mẹ chọn nên không có gì để phàn nàn hết."
Đây là câu cửa miệng mà Thẩm Đại.
Bị cuộc đời đối xử tàn nhẫn, tự nhiên sẽ sinh ra chút lòng tốt.
Cho Thịnh Minh Trản nhà để về, chính là lòng tốt của Thẩm Đại.
Thẩm Đại vụng về vừa chiên trứng vừa nướng bánh mì, sau khi rót cho con gái ly sữa ấm, bà vui vẻ uống Americano do chính tay con chuẩn bị.
Tia nắng ban mai chiếu lên mặt bàn bằng gỗ óc chó màu đen, Thẩm Nhung hỏi Thẩm Đại: "Tại sao Thịnh Minh Trản lại chuyển trường?"
Thẩm Đại nghe con hỏi, đôi mắt tràn đầy tơ máu của bà dừng lại ở khu vườn, mang theo cảm xúc lẫn lộn dời sang con gái.
......
Thẩm Nhung bừng tỉnh từ ký ức vì Tần Duẫn đưa micro cho cô.
Cô nhìn quanh, vài người thua trò chơi bị ép uống tới mặt mày đỏ bừng, vài người nói về năm tháng không mấy vui vẻ của bản thân, một số say đến bất tỉnh nhân sự, số còn lại không uống nhưng đã hát được hai hiệp, mỏi mệt vì múa ca, nằm dài trên sô pha.
Dù sao cả đám đều trung niên, mới quẩy chưa được nửa hiệp đã gục gần hết.
Tần Duẫn nhìn Thẩm Nhung, xem như là vị cứu tinh của nửa hiệp còn lại.
"Cậu là trùm hát mà sao hôm nay nửa bài cũng không hát vậy? Nhanh nào, nhanh cho mọi người rửa tai đi ạ."
Không đợi Thẩm Nhung đáp lại, Thịnh Minh Trản sau lưng cũng bị đưa cho một cái mic, người phía đầu kia nháo nhào: "Nhanh đi chị ơi! "Em quý giá nhất" kìa! Bài này là bài tủ của chị và Thẩm Nhung sao? Lần nào cũng chọn! Thấy em giỏi không? Chọn trước cho hai người rồi đó!"
Thịnh Minh Trản: "..."
Thẩm Nhung: "..."
Không biết giỏi hay không chứ hóng chuyện thì trùm.
"Em quý giá nhất" là bài lúc cả hai yêu đương nồng cháy, mỗi lần tụ họp đều sẽ chọn.
Thẩm Nhung hát giọng nữ, Thịnh Minh Trản hát giọng nam, cả hai nghệ sĩ chuyên nghiệp cùng hòa ca, bài hát khiến biết bao nhiêu cặp tình nhân phát điên và không ít người phải khóc vì nó.
Thẩm Nhung vẫn còn nhớ mỗi lần Thịnh Minh Trản hát đến câu "Những năm tháng sau này có em thêm hoàn mỹ, giấc mơ càng thêm chân thực" sẽ nhìn về phía cô, như muốn tìm điểm quyết tâm tương đồng trong mắt cô.
Khi đó hai người đang yêu nhau thầm lặng, Thẩm Nhung không muốn công khai, Thịnh Minh Trản cũng không phản đối, dù sao chuyện gì cũng nghe theo Thẩm Nhung.
Chẳng qua du͙© vọиɠ chiếm hữu trong lòng thi thoảng bùng lên, tình yêu bị đè nén cũng có thể được giải phóng chỉ qua một bài hát chưa đầy 5 phút.
Tại thời điểm Thẩm Nhung vẫn còn do dự, Thịnh Minh Trản dứt khoát đẩy mic ra xa.
"Cổ họng khó chịu, không muốn hát."
Thẩm Nhung nghe được lời lạnh lùng Thịnh Minh Trản nói.
Trong lúc nhất thời, những người say bí tỉ thông đồng với những kẻ kiệt sức từ từ tỉnh lại, đồng loạt nhìn về phía hai người.
Phòng VIP vừa nãy còn náo nhiệt, giờ đây như bị đóng băng cấp tốc vì sự từ chối thẳng thừng của Thịnh Minh Trản, xung quanh lặng ngắt như tờ.
Giai điệu của "Em quý giá nhất" vang lên, có vài tên đàn ông không chịu nổi cảnh tượng gượng gạo này liền chộp lấy mic xung phong.
"Để tôi, tôi hát chung với Thẩm Nhung cho!"
Thẩm Nhung nhanh tay tắt nhạc.