Chương 30

Thẩm Nhung: "..."

Thẩm Nhung tò mò, quan sát Thịnh Minh Trản.

Thuận theo yêu cầu của Thẩm Đại và giáo viên chủ nhiệm mới. Mấy ngày nay, Thịnh Minh Trản đã buộc gọn gàng mái tóc dài của mình ra sau đầu, để lộ đôi mắt dài và hẹp.

Mắt Thịnh Minh Trản không phải một mí, hai nếp gấp rất rõ rệt, cực kỳ đẹp.

Thẩm Nhung có cảm giác ánh mắt của chị ta sắc bén không khác gì con dao này.

"Thịnh Minh Trản." Thẩm Nhung nói. "Chị cao như vậy mà không thích nói chuyện, giọngthì trầm, trông thì hung dữ, lúc nào cũng mang theo dao... Trước khi chuyển trường, chị là kiểu mấy người đầu gấu phải không? Thường hay lấy dao ra hù dọa người khác?"

"Không." Thịnh Minh Trản lắc đầu. Thẩm Nhung cho rằng đối phương muốn phủ nhận, nào ngờ, ngay sau đó, chị ta nâng cặp mắt như muốn ăn tươi nuốt sống lên, dửng dưng buông ra một câu như thể là chuyện thường tình. "Tôi dùng nó để đâm người."

Mặt Thẩm Nhung biến sắc, tay run lên.

Con dao rơi xuống bàn, "keng".

Nhìn thấy Thẩm Nhung đánh rớt con dao trong tay, mắt Thịnh Minh Trản thoáng loé lên, gục đầu tiếp tục cắt miếng thịt bò cao cấp, thuận tiện phun ra hai chữ.

"Sợ à?"

Thẩm Nhung "ha" một tiếng rồi nhặt dao lên.

"Sợ? Mắc gì sợ? Thịnh Minh Trản, nói chị biết nghe nè, em không sợ chị."

Thịnh Minh Trản nghe được cô bé giả vờ bình tĩnh, không khỏi nhếch khóe miệng.

Như nghĩ điều gì đó, Thịnh Minh Trản khôi phục trạng thái ban đầu, bất luận Thẩm Nhung có nói gì, cô cũng không quan tâm, không muốn chọc giận Thẩm Nhung.

Xấu xa.

Thẩm Nhung hung hăng trừng mắt nhìn sống mũi cao của Thịnh Minh Trản, chửi rủa trong lòng.

Hôm sau, chưa đến 6 giờ Thẩm Nhung đã dậy.

Vốn dĩ giờ này cô sẽ luyện thanh hoặc luyện hình, từ khi bị gãy tay đừng nói là dùng lực, dù chỉ hít thở trước khi phát lực đã đau nhói. Thẩm Nhung thua.

Nhưng dậy cũng đã dậy, Thẩm Nhung không muốn ngủ lại, cô lấy sách giáo khoa sang năm mới ra, ngắm nghía nửa tiếng rồi lại quay ra đọc nhạc lý. Thẩm Đại tới sáng mới về, mệt mỏi, khoác nắng sớm vào nhà.

"Tối qua mẹ không về nhà?" Thẩm Nhung đứng sau lan can ở lầu hai hỏi bà.

"Ừm..." Toàn thân Thẩm Đại nồng nặc mùi rượu và thuốc lá, uống cạn ly nước, ngẩng đầu hỏi con gái.

"Sao con không ngủ thêm chút nữa?"

"Con quen rồi, không ngủ được."

"Vậy xuống ăn sáng cùng mẹ nào."

Thẩm Nhung nhanh chóng xuống lầu, bước đến gần cuối bậc thang cô nhảy lên tay vịn trượt xuống.

Thẩm Đại nhíu mày.

"Từ từ thôi, con không sợ ngã à?"

"Không sao đâu, con vẫn còn một tay mà."

"Con nhỏ này, ăn nói bậy bạ. Sáng nay ăn gì đây? Dì Tưởng con vẫn chưa dậy chớ làm phiền dì ấy, mẹ nấu cho con."

"Mẹ sẽ không để con ăn mì gói vào sáng sớm đâu nhỉ?"

Thẩm Đại tức giận ký đầu Thẩm Nhung.

Thẩm Nhung bước đến máy cà phê, không thèm hỏi ý mẹ, pha cho mẹ một ly Americano.

Cô biết mẹ mình sẽ không uống sữa tươi hay dùng đường sau khi thức khuya, vị đắng của Americano có thể giúp mẹ tiêu trừ cảm giác nhờn nhợn trong người, ít nhiều hỗ trợ tịnh tâm.

Tối qua Thẩm Đại phải tiếp rượu một đám tư bản, nhằm nắm được thông tin mình cần để sớm đi trước một bước.

Bà chưa từng nói với Thẩm Nhung về chuyện trên thương trường, Thẩm Nhung cũng không hỏi. Hai mẹ con sống nương tựa vào nhau nhiều năm, cả hai đã ngầm hiểu nhau.

Ngần ấy năm, cô biết mẹ dần dần bị căng thẳng tột độ, gắng sức đến mỏi mệt. Cơn giận từ cuộc ly hôn với tên khốn kia vẫn chưa dứt và bà chưa từng buông bỏ...

Thẩm Nhung, người chứng kiến toàn bộ cuộc ly hôn trong sự rùm beng và vô cùng thảm hại.

Tuy không nói nhưng từ tận đáy lòng cô luôn cảm thấy có lỗi với mẹ mình.

Cô vẫn còn nhớ rõ chi tiết cuộc chiến ly hôn ấy.

Hôm đó là sinh nhật 10 tuổi của Thẩm Nhung, Thẩm Đại phát hiện chồng mình tiêu xài phung phí tiền bà làm ra, hơn nữa gã ta còn nɠɵạı ŧìиɧ và đương nhiên bà chọn ly hôn.

"Được thôi." Gã khốn nạn ấy nghe Thẩm Đại nói xong, hắn hất gương mặt anh tuấn lên, âm điệu kéo dài không mấy nể nang.