Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuân Thủy

Chương 28

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lúc Thịnh Minh Trản khui lon nước trái cây, liếc mắt sang thấy kẽ tay Thẩm Nhung rõ ràng có vết máu.

Thẩm Nhung muốn thử tay trái, nhưng vừa đổi tay, chai trà đã bị Thịnh Minh Trản lấy đi.

"Cạch", nắp chai đã mở ra dưới bàn tay thon dài và mạnh mẽ của đối phương, sau đó nó được vặn lại hai vòng rồi mới trao lại vào tay Thẩm Nhung.

"Chuyện nhỏ không tốn công."

Thịnh Minh Trản đưa ra câu trả lời trước khi ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Nhung xuất hiện.

Và câu trả lời ấy khiến cả hai rơi vào im lặng.

Không hổ là cặp đôi vàng trong làng ăn ý, "chị em" chung sống 13 năm và là tình nhân trong 8 năm. Mà bốn từ ấy đồng thời cũng làm hai người nhớ lại khi xưa, Thịnh Minh Trản cũng từng mở nắp chai giúp Thẩm Nhung như thế này.

...

Nhớ lại sinh nhật đầu tiên của Thịnh Minh Trản ở nhà họ Thẩm, lúc đó Thẩm Nhung bị ngã gãy tay do tập múa.

Khoảng thời gian ấy, Thẩm Nhung không thể múa, cũng không thể làm bài tập. Lúc luyện thanh, độ vang từ khoang miệng có thể tác động đến miệng vết thương, nước cũng không được uống. Điều này khiến Thẩm Nhung chán nản.

Tuyết vẫn rơi lất phất. Thẩm Nhung, một cô nhóc học sinh trung học 13 tuổi mặc một chiếc áo khoác với hai hàng khuy màu nâu, tay phải treo trước ngực, đứng trên bậc thềm cổng sau của trường.

Trong lúc đợi tài xế đến đón mình, cô muốn uống trà sữa sô cô la trên tay.

Ngốc thật.

Thẩm Nhung nhăn mặt cau mày nhìn nắp chai.

Sao lại mua cái trà sữa có nắp vặn kia chứ? Một tay mở kiểu gì?

Thẩm Nhung đang bực mình, Thịnh Minh Trản đằng sau đi tới, đứng bên trái cô, chẳng nói chẳng rằng cầm lấy chai trà sữa.

"Cạch"" dưới đôi mắt tròn xoe của Thẩm Nhung, nắp chai đã được vặn ra.

Thịnh Minh Trản cẩn thận đậy nắp lại, vặn thêm hai vòng, sau đó mới đưa cho Thẩm Nhung.

"Cảm ơn." Thẩm Nhung nói.

"Không có gì, chuyện nhỏ."

Thịnh Minh Trản nhếch miệng, xem như là nở nụ cười thân thiện rồi bỏ đi.

"Này!" Thẩm Nhung níu lấy ống tay áo Thịnh Minh Trản. "Chú Khổng sắp tới rồi, chị đi đâu vậy? Nếu đi, lát nữa phải đợi chị."

"Tôi tự ngồi xe về."

Thịnh Minh Trản nhìn bàn tay trắng nhỏ của Thẩm Nhung đang níu áo mình, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực.

Cổ Thẩm Nhung được quấn một chiếc khăn quàng cổ lớn, cả người ấm áp.

Giống như kẹo bông gòn mà trước đây Thịnh Minh Trản từng mua cho người kia.

"Ngồi xe? Xe buýt?"

"Ừ."

"Mắc công lắm, chú Khổng lái xe đến đón rồi, đón một người hay hai người cũng là đón. Chị ngồi xe buýt ngộ nhỡ bị lạc thì biết làm sao?"

"Tôi sẽ không lạc."

Thịnh Minh Trản cảm thấy buồn cười. Cô đã đi xe buýt từ năm 3 thời tiểu học. Bây giờ cô đã học cấp 2 năm 3. Sao có thể lạc được?

"Thế cũng không được, Thẩm Đại nhờ em quan sát chị, cùng chị về nhà. Nhưng chị cứ khăng khăng ngồi xe buýt, về nhà bà ấy sẽ trách em ăn hϊếp chị."

Thịnh Minh Trản nhìn cô gái nhỏ giống như con mèo con, cô bé thấp hơn cô, còn bị thương, cảm giác như chỉ cần dùng một tay thôi cũng đủ khống chế.

Rõ ràng bé con này mới dễ bắt nạt, thế mà nghĩ bản thân có thể ăn hϊếp người ta.

Khi đó, Thẩm Nhung vẫn chưa đổi giọng, nhưng lúc nói bằng giọng trong trẻo nghe hơi dữ tợn, nhìn thoáng thì khó gần, cơ mà Thịnh Minh Trản biết được bí mật của cô nhóc này - thực ra rất tốt bụng.

Thấy Thịnh Minh Trản không nói lời nào, Thẩm Nhung ngầm hiểu, im lặng là đồng ý.

Thẩm Nhung dùng tay bị gãy cầm chai trà sữa, tay trái xoay tròn, mở nắp chai ra, sau đó ném cái nắp vào thùng rác cách đó chừng 5 bước.

Cô uống trà sữa lạnh trong trời tuyết một cách sảng khoái, liếc mắt nhìn Thịnh Minh Trản.

Chỉ lớn hơn cô 2 tuổi thôi mà, thế mà lại cao hơn cả nửa cái đầu...

Thẩm Nhung tự nhủ trong lòng, lén đánh giá người ta mà hơi ngẩng cao đầu thì dễ bị bại lộ.

Chưa kể, trời lạnh như này, sao chị ấy lại không mặc thêm áo khoác ngoài đồng phục, không lạnh à?
« Chương TrướcChương Tiếp »