Thẩm Nhung:...
May thay có người gọi Thịnh Minh Trản, trách sao lại rời khỏi nhóm mà không nói gì khiến cho Thịnh Minh Trản liền chuyển sự chú ý qua đó.
Thẩm Nhung bất lực, cười khổ, không dám rời mắt, nhìn thẳng vào rượu và trái cây trên bàn, lòng cầu nguyện Thịnh Minh Trản đừng hiểu lầm, thực sự là sơ suất.
Cô không quyến rũ người yêu cũ đã có người yêu mới.
Tần Duẫn đưa cho Thẩm Nhung một chai trà Ô Long không đường.
Tuy các diễn viên nhạc kịch đa số dựa vào giọng hát kiếm cơm, họ không dùng thuốc lá, rượu bia, nhưng có thể ăn đường và đồ cay. Nhưng Tần Duẫn hiểu Thẩm Nhung, cô gần như đoạn tuyệt những thứ có thể gây ảnh hưởng cổ họng của mình, trông như mấy người già, chỉ uống mỗi trà.
"A Mạch đâu?"
Thẩm Nhung nhớ rõ lý do vì sao hôm nay bước vào "Động Bàn Tơ" này, cô cầm lấy ly trà của Tần Duẫn, hỏi.
Đang nói, A Mạch đẩy cửa vào, Tần Duẫn tiếp đón đến người ngồi cạnh.
Thân là người môi giới, kỹ năng đặc biệt của Tần Duẫn chính là bắt chuyện với bất kỳ ai. Sau vài câu qua lại với A Mạch hai người rất nhanh đã vào vấn đề chính.
A Mạch cho biết trước đây chú muốn mua nhà hát nhưng không có đủ kinh phí, nên đến giờ vẫn phải thuê, thế nên, nhân cơ hội này muốn hỏi giá khởi điểm của nhà hát An Chân.
Thẩm Nhung đưa ra con số hợp lý, song vẻ mặt của A Mạch trông khá khó coi.
Tần Duẫn đang muốn trao đổi thêm, Thẩm Nhung dùng ánh mắt ra hiệu không cần ép buộc, Tần Duẫn đành từ bỏ.
Bỏ đi. Thẩm Nhung thầm nghĩ, như những gì cô suy đoán, không hy vọng nhiều nên không thấy thất vọng.
Lúc Thẩm Nhung nói chuyện cùng với A Mạch và Tần Duẫn, cô xoay cả người sang, đưa lưng về phía Thịnh Minh Trản.
Vẫn có người đang hát, nhưng âm thanh trò chuyện của Thịnh Minh Trản cùng người khác luôn văng vẳng bên tai cô.
Không biết là do giọng của Thịnh Minh Trản quá đặc biệt, hay do đã quen thuộc. Mà dẫu cho Thẩm Nhung cố hết sức tập trung nói chuyện với người khác thì tiếng nói từ tốn của Thịnh Minh Trản, thi thoảng sẽ lại xâm chiếm đầu óc Thẩm Nhung.
Giây phút này, sóng vai nhau ngồi cùng chiếc ghế quen thuộc, giống như chưa từng có cuộc chia ly dậy sóng đó, không ai buông người kia ra khỏi cuộc đời chính mình.
Hai năm chia cắt dường như chưa từng tồn tại, họ vẫn là cặp tình nhân giấu trời giấu đất.
A Mạch được người bạn khác gọi lên hát, Tần Duẫn an ủi Thẩm Nhung, nói: "Đừng gấp nha Tiểu Nhung, tôi sẽ nghĩ cách khác giúp cậu, ngày mai tôi gọi cho từng nhóm khách hàng quan trọng, xem có còn cơ hội không."
Lòng Thẩm Nhung hiểu rõ.
Với sự thông minh của Tần Duẫn, nếu đáng tin cậy thì đã sớm giúp được cô rồi chứ chẳng để đến giờ này.
Đầu óc Thẩm Nhung chất chồng tâm sự, bên kia bỗng có người đem đồ uống tới.
Họ đưa cho Thịnh Minh Trản một lon nước trái cây và một chai trà, Thịnh Minh Trản đẩy trà sang chỗ Thẩm Nhung.
Thẩm Nhung không nghĩ nhiều, cô nhận lấy, nói thêm mấy câu với Tần Duẫn. Sau đó, cô mới nhận ra hai chai trà giống nhau y đúc.
Thẩm Nhung giật mình, bình tĩnh nhìn về phía Thịnh Minh Trản.
Thịnh Minh Trản:...
"Thói quen thôi." Thịnh Minh Trản dửng dưng thốt ra ba từ, không biết đang giải thích hay là phân rõ giới hạn.
Thật ư?
Thẩm Nhung tự hỏi. Hai năm qua chưa đổi được thói quen?
Tích tắc, Thẩm Nhung đoán rằng Thịnh Minh Trản dù đang yêu đương đi chăng nữa, chắc gì kéo dài được lâu.
Nói chung, chị ấy thực sự ở nước ngoài hai năm mà Mâu Lê kia thì luôn hoạt động trong giới nhạc kịch ở quốc nội, Thẩm Nhung biết điều đó.
Phỏng chừng, cả hai không có nhiều thời gian bên nhau.
Cô đặt chai trà của Thịnh Minh Trản để lên bàn, định uống chai mà Tần Duẫn đưa cho mình.
Nhưng cô quên mất tay phải của mình đang bị thương, mải lo nghĩ đến chuyện khác, dùng lực vặn nắp chai, miệng vết thương muốn nứt ra, đau đến suýt thốt lên.
Nghĩ lại, Thịnh Minh Trản đang ngồi bên cạnh, Thẩm Nhung không muốn để lộ việc mình bị thương, cô hít một hơi sâu, cắn răng chịu đựng.