Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Xuân Thủy

Chương 26

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhận thấy sau lưng chịu phải lực ép, Thẩm Nhung quay đầu, Thịnh Minh Trản, không biết đã chen vào giữa cô và người phục vụ, một tay đỡ lấy cái khay nặng trĩu, mặt đối mặt với cô.

Khoảng cách giữa hai người đã vượt quá phạm vi giao tiếp thông thường.

Như thể trong tích tắc, môi cô sẽ bị đối phương xâm chiếm mãnh liệt - đây là phản ứng sinh lý đã khắc sâu vào xương tủy người tình cũ đã bên nhau 8 năm.

Thế nhưng trong đôi mắt mơ màng mê ly kia, giờ phút này lại trong veo như tuyết, không có chút du͙© vọиɠ.

Thoáng cái, Thịnh Minh Trản nâng tay lên, giúp phục vụ kê lại rượu và đồ ăn cho vững chắc như cũ.

"Cảm ơn..."

Phục vụ sợ đến toát mồ hôi lạnh, liên tục nói lời cảm ơn.

Tần Duẫn không ngờ Thịnh Minh Trản đột ngột xuất hiện. Thế lẽ nào chị đã nghe hết những lời vừa nói?

Tần Duẫn hoảng loạn đến nỗi sởn gai ốc. Dường như Thịnh Minh Trản không hay biết gì, thản nhiên lướt qua cô và Thẩm Nhung, bước vào trong.

Khi thấy Tần Duẫn và Thẩm Nhung vừa xuất hiện, cả phòng xôn xao, bạn cũ trong nhóm đều trách móc Thịnh Minh Trản chơi trò mất tích, không công bằng.

Thịnh Minh Trản trở lại làm người ôn hoà như khi còn trong nhóm. Cô mỉm cười dịu dàng, giải thích ra nước ngoài làm việc là cơ hội hiếm có.

Từ lúc Thẩm Nhung bước vào, chiếc ghế sô pha lớn đã chật kín.

Cô đảo mắt, đúng lúc lại dừng ngay trên người Thịnh Minh Trản, Tần Duẫn vừa mới ngồi xuống bên cạnh Thịnh Minh Trản, lại rất chuyện, chuyển qua chỗ khác, ánh mắt kiên định nhìn Thẩm như muốn nói.

Qua ngồi cạnh đàn chị Thịnh đi!

Thẩm Nhung: "..."

Đội ơn cậu.

Gặp lại người cũ là chuyện khiến con người quắn quéo cả tay chân.

Đêm nay, hai người thế mà lại gặp nhau, mà cả bọn không hề biết đôi oan gia ngõ hẹp này đã từng yêu nhau.

Chưa kể, còn chuyện xui xẻo hơn nữa – Thẩm Nhung tự chui đầu vào rọ.

Thẩm Nhung như đóng băng tại chỗ. Cô tự hỏi, hai ngày nay sao trùng hợp như vậy, xuất hiện ở hai phòng KTV khác nhau nhưng lại đứng cùng một tư thế.

Tuy vậy, cô chợt nhận thức ra có chuyện cấp bách hơn, phải động não tìm câu hỏi.

Cô ngẫm nghĩ, bản thân đang ngồi cạnh Thịnh Minh Trản, có nên cùng với chị ta diễn cảnh "đã lâu không gặp" không? Dù sao, trước đây hai người cũng từng hợp tác qua nhiều vở, thật giả khôn lường. Trong trường hợp này chắc sẽ không khó để ngầm hiểu nhau. Nếu không, dứt khoát tìm đại góc nào đó cách xa người yêu cũ tầm trăm mét, rồi bắt chuyện với Mạch Liêu xong thì bỏ của chạy lấy người.

Đầu Thẩm Nhung không ngừng âu lo, quay qua thấy Thịnh Minh Trản ngồi trong đám bạn chẳng mảy may để ý, thư thả vô cùng, chỉ liếc mắt nhìn Thẩm Nhung, nở nụ cười cho có lệ rồi quay sang người bạn cũ bên cạnh, gật gù trò chuyện, không hề bị ảnh hưởng.

Thẩm Nhung:...

Xét về gương mặt, cô không có cách nào sánh bằng Thịnh Minh Trản.

Thẩm Nhung tự an ủi mình, ở đây, ngoại trừ những ký ức không phai nhòa trong tâm trí, không ai biết hai đứa từng yêu nhau.

Đều là bạn cũ, chỉ cần ngồi cạnh nhau, có bất kỳ sự do dự nào cũng làm người ta nghi ngờ.

Thẩm Nhung thoải mái ngồi xuống bên cạnh Thịnh Minh Trản.

Đồng thời, vị trí này là do Tần Duẫn gượng ép, không gian khá hẹp.

Thẩm Nhung vừa ngồi xuống, đùi của cô đã áp vào Thịnh Minh Trản, muốn ngả ra sau thì bả vai lại khẽ chạm vào đối phương.

Ma xui quỷ khiến thế nào, lúc còn yêu, cả hai luôn tìm cơ hội ngồi với nhau bất kể là tụ họp hay những dịp đông người.

Khi đó Thẩm Nhung cũng làm như này, chốc lát lại đυ.ng chạm người ta, đứng cạnh làm "bạn tốt" hoặc "em gái", tiến sát lại, lén lút dụ dỗ.

Tiếp đến là thưởng thức dáng vẻ bên ngoài trông thì đĩnh đạc nhưng bên trong lại đang bị trêu chọc đến hừng hực của Thịnh Minh Trản giữa chốn đông người.

Phỏng chừng, Thịnh Minh Trản cũng nghĩ giống như Thẩm Nhung, thản nhiên quay lại nhìn cô một cái.
« Chương TrướcChương Tiếp »