Thịnh Minh Trản luôn chiều chuộng cô, để cô cắn, chưa bao giờ than đau.
Những hình ảnh thân mật của cô trong quá khứ ào ạt ùa về, bất chấp tình huống, Thẩm Nhung cảm nhận rõ vành tai mình đang có dấu hiệu nóng lên.
Cô phải chạy, nếu không với sự hiểu biết về cô của Thịnh Minh Trản, nhất định sẽ bị đối phương nhìn thấu.
Thẩm Nhung đi được hai bước, bỗng nhiên dừng lại, quay đầu, dường như nhận ra được điều gì đó, nhíu mày, khó hiểu nhìn Thịnh Minh Trản, kinh ngạc hỏi. "Chị hút thuốc? Chị không muốn giọng mình nữa à?"
Thịnh Minh Trản rũ mắt xuống, lăn tròn bánh xe trên bật lửa, một tia lửa tóe ra, điếu thuốc được châm.
Rít một hơi, đôi môi đỏ nhả khói ra, Thịnh Minh Trản đáp: "Vừa gặp đã dạy. Bạn gái cũ của tôi không hề thay đổi chút nào. Em quên chúng ta chia tay 2 năm rồi à?"
Ngụ ý, em đừng quản.
Thẩm Nhung bị câm nín, không trả lời được.
Thực ra số lần bị nghẹn họng của cô nàng mồm miệng Thẩm Nhung chỉ đếm trên đầu ngón tay và hơn phân nửa là bị Thịnh Minh Trản làm nghẹn.
"Thịnh Minh Trản." Hiếm khi bị đâm, nhưng Thẩm Nhung không phản kháng ngay, tiếp tục khuyên nhủ. "Dù thế nào đi nữa, chị cũng đừng đem giọng của mình hay sự nghiệp ra đùa cợt nữa."
Thịnh Minh Trản có thiên phú diễn xuất, đó là nguyên nhân chính vì sao Thẩm Nhung say đắm.
Nhiều lần, bị lời ca của Thịnh Minh Trản khuất phục. Hai người cùng chung sở thích, cùng mục tiêu theo đuổi, vừa là người yêu, vừa là tri kỷ.
"Chị sẽ hát cùng em đến khi không còn cất được tiếng." Ban công nhỏ này là nơi Thịnh Minh Trản ôm mặt Thẩm Nhung, thề với Thẩm Nhung.
Thẩm Nhung hưởng thụ tư vị tuyệt vời ấy khi cộng hưởng linh hồn với Thịnh Minh Trản. Đó là tình yêu chân thành, là sự nồng nhiệt, là tín ngưỡng mà cả hai sẽ cùng mang nó đến Hoàng Tuyền...
"Không hát từ lâu rồi."
Thịnh Minh Trản ngắt lời Thẩm Nhung, hất cằm phả ra làn khói, cười nói: "Bị lạc giọng, không hát nữa."
"..."
Thẩm Nhung cúi đầu, cuộn tay thành nắm đấm, không biết nói gì thêm, chỉ lướt qua người Thịnh Minh Trản, bước nhanh lên lầu.
Đến cửa phòng, nghe thấy bên trong cười đùa sôi nổi, là tiếng của người quen cũ.
Thẩm Nhung cố bình tĩnh, khi chắc chắn bản thân không lộ cảm xúc mới đẩy cửa bước vào.
Chưa kịp chạm vào tay nắm, cửa đã bị người bên trong kéo mạnh ra.
Tần Duẫn mở cửa thấy Thẩm Nhung, thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Nhung, cậu đi đâu vậy? Tôi còn đang tính xuống lầu tìm cậu đây!"
"Nhầm đường nên tới trễ chút."
"Hiểu... Này này, cậu biết tôi vừa gặp ai không?!"
Tần Duẫn không có ý chế nhạo việc Thẩm Nhung mù đường, chỉ muốn nhanh ném tin nóng hổi vào mặt bạn.
Thẩm Nhung mệt mỏi, cố giương mắt nhìn.
Không ai biết về mối tình của cô và Thịnh Minh Trản. Việc chia tay chỉ có vài người hay. Kể cả Tần Duẫn cũng cho rằng cả hai thân nhau như chị em và Thịnh Minh Trản ra nước ngoài làm việc.
"Ai? Thịnh Minh Trản?" Thẩm Nhưng tự hỏi tự đáp.
"...Sao đoán ra hay thế?" Tần Duẫn kéo tay đối phương, cười nói. "Cậu biết không? Chị ấy vừa về đã ký hợp đồng thuê 3 năm ở 7 nhà hát của Trường Nhai, nom có chỉ mới dạo đầu. Thế thì tốt, nhà hát An Chân chẳng cần phải bán nữa. Chị ấy trở về để cứu cậu!"
Em quên chúng ta chia tay 2 năm rồi à? Nhớ đến lời Thịnh Minh Trản, hai tai của Thẩm Nhung nóng đến lạ thường.
"Chị ấy là chị ấy, tôi là tôi. Đừng nhắc chị ấy với tôi."
Không ngờ Thẩm Nhung lại phản ứng như vậy, Tần Duẫn giật mình.
Hai người đứng trong góc cửa nói chuyện, người phục vụ mang rượu đến không để ý bọn họ, lúc định bước vào, không chuẩn bị nên va vào người Thẩm Nhung.
Chai rượu, mâm trái cây và khay đồ ăn vặt vốn dĩ hơi quá tải, chỉ cần một cái chạm nhẹ đã đủ làm khay nghiêng và cứ thế trượt thẳng xuống đầu Thẩm Nhung.
Thẩm Nhung đang đứng xoay lưng về phía phục vụ, không biết xảy ra chuyện gì, chỉ nhìn thấy mặt Tần Duẫn biến sắc sau đó là thét lên một tiếng chói tai.