Ánh mắt Thịnh Minh Trản thoáng qua tấm bảng hiệu rực rỡ của Lưu Kim Tuế Nguyệt, không đáp lại.
Nhưng Triệu Kiêu đã thấy.
Vừa nãy ăn cơm cùng Thịnh Minh Trản, bản thân Triệu Kiêu ăn uống no say mà Thịnh Minh Trản không hề động đũa. Thay vào đó, cô giải thích cặn kẽ từng quy tắc trong hợp đồng thuê nhà hát và hình thức lợi nhuận.
Nói rất chân thành và vì chân thành cho nên càng hút người hơn.
Triệu Kiêu năm nay 45 tuổi, tuy không có nhiều kinh nghiệm trong thương trường nhưng vẫn tự hào về con mắt nhìn người. Có thể cảm nhận được người khiêm tốn như Thịnh Minh Trản là đối tượng đáng để hợp tác lâu dài. Tham vọng của cô không chỉ dừng lại ở đợt IP địa hoá trước mắt.
"Đi thư giãn chút đi Thịnh tổng."
Triệu Kiêu dự định để Tần Duẫn lân la làm quen với cô bằng nhiều cách.
"Xem quầng thâm mắt của mình kìa. Vừa về nước đã lao đầu vào công việc. Nên cùng bạn học hát hò vui vẻ, đừng làm việc quá sức."
Thịnh Minh Trản im lặng một lúc, sau mới đáp lại Triệu Kiêu:
"Cảm ơn Triệu tổng, đợt đầu tiên cho ekip hải ngoại chúng ta có nói qua và đã dự kiến lên lịch trước đó. Còn việc thuê nhà hát và tổng hợp kỹ thuật chắc phải làm phiền Triệu tổng."
Triệu Kiêu hớn hở đáp ngay: "Được".
Xem ra nắm chắc lần hợp tác này, còn đủ để ăn mấy năm.
Thịnh Minh Trản đi cùng Tần Duẫn vào Lưu Kim Tuế Nguyệt, bước vào thang máy lên tầng bảy.
Đến lúc tiến vào phòng kín thì Thịnh Minh Trản đột nhiên dừng bước, nói với Tần Duẫn: "Em vào trước đi, chị gọi điện đã."
"Dạ được!"
Tần Duẫn vào trong. Thịnh Minh Trản đứng tại chỗ một lát, sau đó đẩy cửa cầu thang thoát hiểm bên trái.
Cô nhớ ở đây có một cái ban công nhỏ dẫn xuống tầng dưới.
Trước đây, nhân lúc đám bạn ồn ào suốt cả đêm. Cô và Thẩm Nhung hay ra đây, nơi không ai để ý, hai người hôn nhau.
Ban công vẫn còn nhưng đã xuống cấp nhiều. Tuyết phủ trên lan can, tường bong tróc từng mảnh, vệt nước loang lổ.
...
Thịnh Minh Trản một mình đứng đây hứng gió lạnh, lát sau cởi găng tay, lấy bao thuốc lá từ trong túi.
Vừa đưa lên miệng thì cánh cửa ở phía sau đã bị đẩy ra.
Thịnh Minh Trản ngoảnh đầu lại, đối diện là gương mặt hoang mang của Thẩm Nhung.
Thẩm Nhung lạc đường thật và đang chật vật chạy tới chạy lui: "..."
Cửa vừa mở ra, một cơn gió lướt qua hai người.
Gió khiến tóc cả hai bay tán loạn, trong cái nhìn trực diện, bóng hình đối phương hiện rõ mồn một.
10 phút trước.
Thẩm Nhung đi thang máy lên lầu, do bắt gặp Mưu Lê đυ.ng chạm thân thể Thịnh Minh Trản nên khó chịu trong người. Đợi đến khi lấy lại ý thức, cô phát hiện bản thân lại đi theo người khác ra khỏi thang máy dừng ở tầng sáu, mà phòng riêng lại nằm ở tầng bảy.
Lại phải đi thang máy lên, nhưng đợi nửa tiếng mà hai bên thang máy thì một cái dừng ở tầng 15, một cái thì kẹt ở tầng B1 không thèm chạy.
Quá lười chờ đợi, Thẩm Nhung đành phải đi cầu thang ở lối thoát hiểm.
Chắc ông trời thấy cô như vậy chưa đủ hả hê, nên vừa đẩy cửa lối thoát hiểm, nào ngờ lại đυ.ng mặt người mình không muốn gặp.
Sự im lặng khó xử kéo dài hồi lâu, Thịnh Minh Trản đành mở lời: "Lên lầu, đối diện lối thoát hiểm."
"..."
Quá rõ ràng, Thịnh Minh Trản thừa biết Thẩm Nhung lại lạc đường. Trước đây cũng hay như vậy.
Tuy rằng không cười nhạo nhưng việc nhắc nhở so với nó càng khiến cô khó chịu hơn nhiều.
Thẩm Nhung cũng không muốn ở cùng với Thịnh Minh Trản trong một không gian chật hẹp, đặc biệt là ban công nhỏ này. Không chỉ có Thịnh Minh Trản, cô vẫn còn nhớ rõ tất cả chuyện nực cười mà cả hai đã từng làm ở nơi đây.
Khi đó Thẩm Nhung chưa từng hôn nhưng thích thể hiện, muốn ra vẻ, hạ mồm hung tợn, không những cắn môi của Thịnh Minh Trản mà còn cắn cả răng.
Mặc dù răng môi ê ẩm, Thẩm Nhung vẫn không muốn dứt ra. Bị cuồng bạn gái lại nhất quyết không chịu thừa nhận, hơn nữa, nếu Thịnh Minh Trản nói móc hai câu đã đỏ mặt tía tai, thẹn quá hóa giận cắn cổ đối phương.