- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Ngược
- Xuân Thủy
- Chương 22
Xuân Thủy
Chương 22
Đây là kết cục của "Nhữ Ninh".
Thẩm Nhung ngồi dưới ánh đèn mờ, quên cả chớp mắt.
Không ngờ, đây cũng là kết cục của nhà hát An Chân.
...
Lúc ra khỏi nhà hát An Chân, Thẩm Nhung nhận được điện thoại của Tần Duẫn.
Tần Duẫn nói mình vừa đến bệnh viện thăm Thẩm Đại, bà mới ngủ. Chuyện vừa chuyển, Tần Duẫn nhắc đến rạp hát.
"Tiểu Nhung, cậu còn nhớ A Mạch không?"
"A Mạch..."
"Thôi bỏ đi, biết cậu không nhớ được. A Mạch, bạn cùng lớp hồi cấp hai của chúng ta, năm ngoái chú của cậu ấy có ý định mua rạp hát, còn hỏi ý tôi nữa cơ. Nhưng mà không tìm được chỗ nào thích hợp nên thôi, tôi cũng quên mất béng luôn. Vừa thấy A Mạch nói chuyện trong nhóm mới nhớ ra. Hình như cậu ấy vẫn luôn làm việc cùng chú thì phải, không biết bây giờ chuyện mua rạp hát còn triển khai gì không nhỉ? Tối nay chúng mình đi chơi, A Mạch cũng sẽ đến."
Thẩm Nhung căn bản không có tư cách kén chọn. Vì để thoát khỏi Dương Thịnh, cô sẵn sàng thử bất cứ điều gì.
"Hẹn ở đâu?"
"8 giờ tối nay, chỗ cũ. KTV đối diện Ngữ Mãn Đông Phong."
...
Đối diện Ngự Mãn Đông Phong có một quán KTV tên là "Lưu Kim Tuế Nguyệt" (Năm tháng vàng son), nghe rất hoài niệm, mà nó cũng được mở hơn 20 năm.
Thuở Thẩm Nhung còn học trung học, tranh thủ lúc được nghỉ nhóm bạn thân thích nhạc kịch sẽ chui vào một phòng riêng của Ngự Mãn Đông Phong, cơm no, bụng căng xong sẽ qua phía đối diện ca hát, mà một khi hát là hát thâu đêm.
Bởi vì phòng riêng ở Lưu Kim Tuế Nguyệt rất lớn, sau lần thứ hai trang hoàng, nó thêm có một sân khấu rất gì và này nọ, còn thêm micro không dây. Bên cạnh đó, ông chủ rất nhiệt tình, đặc biệt đối đãi.
Chính tại đó, Thẩm Nhung và Thịnh Minh Trản, đã dàn dựng vở "Romeo và Juliet" cho lễ hội văn hóa của trường.
Khi đó mỗi lần hai người cất giọng, những người khách ngồi trong phòng hay phục vụ đi ngang qua đều tò mò ngó về phía họ.
Thẩm Nhung phấn khích quá mức sẽ mở cửa phòng kín ra, xem KTV như sân khấu nhỏ. Cô từ chối bất cứ ai làm khán giả của mình.
Lúc lên Đại học, cô có ghé qua vài lần. Sau này phải đi diễn và lưu diễn hết đợt này tới đợt khác, thời gian ngủ còn không có chứ đừng nói đến việc đi KTV vui chơi.
Khi Thẩm Nhung bước xuống xe buýt tham quan hai tầng màu đỏ, gió đã ngừng thổi.
Những bông hoa tuyết lớn như kẹo bông lặng lẽ rơi xuống, tô thêm lớp màu lạnh lên án ánh đèn buốt giá của thành phố.
Thẩm Nhung xoã mái tóc xoăn, đội chiếc mũ lưỡi trai màu vàng gừng, khẩu trang đen che kín gương mặt nhỏ bằng bàn tay của cô.
Trời đất hoà làm một màu trắng xóa, cô chỉ mặc một chiếc áo khoác cashmere mỏng và quần jean, vai đeo túi hướng về phía Lưu Kim Tuế Nguyệt.
[Tới chưa?] Tần Duẫn gửi Wechat cho cô. [Tụi mình vẫn ở phòng VIP 712 nha.]
Thẩm Nhung đang tính trả lời là cô đã ở dưới lầu, vừa lúc đối diện phố có hai người từ nhà hàng bước ra.
Chỉ cần cái liếc từ khoé mắt cũng đủ khiến trái tim Thẩm Nhung run lên, ngón tay gõ tin trả lời cứng đờ.
Là Thịnh Minh Trản.
Thịnh Minh Trản đứng dưới tấm bảng hiệu vừa cổ điển vừa màu mè của Ngự Mãn Đông Phong. Chiếc áo gió màu đen và dài khiến chị ấy như hòa cùng màn đêm.
Nửa khuôn mặt hướng về Thẩm Nhung, gần như không nhìn rõ.
Nhưng không cần rõ, chỉ cần thấp thoáng đã đủ để Thẩm Nhung chắc chắn đó là Thịnh Minh Trản, người đã chung sống với cô 13 năm.
Cơn gió thổi từ dưới đất, làm bay mũ của Thẩm Nhung, để lộ đôi mắt chưa hoàn hồn vì sốc.
Thịnh Minh Trản thực sự đã về.
Sau chia tay, đằng đẵng hai năm không có lấy một cuộc gọi, Thẩm Nhung cứ ngỡ hình bóng của Thịnh Minh Trản đã dần phai mờ trong lòng cô.
Vậy mà giờ phút này, người con gái cách cô mười bước ở con phố hẹp bên kia đường lại là dáng hình rõ nhất trong màn đêm tối tăm.
Thẩm Nhung cảm thấy mùi nước hoa hiểm độc "Cô bé mồ côi" cứ thế xộc thẳng vào chóp mũi của cô.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Ngược
- Xuân Thủy
- Chương 22