Chương 21

Trong ảnh, cô và Thịnh Minh Trản vừa hoàn thành buổi ra mắt đầu tiên của vở kịch "Nhữ Ninh" đầy tâm huyết, cả hai vẫn còn trang phục cổ trang. Khắp mặt và khóe miệng cô đều là vết máu. Thịnh Minh Trản còn hơn thế, chị ấy mặc hẳn bộ đồ dính máu.

Thẩm Nhung từ phía sau nhảy lên câu lấy cổ của Thịnh Minh Trản, leo hẳn lên người chị. Tay cô dính đầy kem, cô vừa mới đưa tay ra khỏi mũi Thịnh Minh Trản.

Thẩm Nhung ngửa đầu cười sảng khoái, Thịnh Minh Trản phải gồng mình chịu sức nặng của cô. Thay vì nhìn máy ảnh, chị ấy lại nghiêng mặt quay lại nhìn người sau lưng.

"Vĩnh viễn, đừng khiến chị rời xa em."

Lời thì thầm bày tỏ chân thành của Thịnh Minh Trản khi đó, thấp thoáng bên tai Thẩm Nhung.

...

Nghe thấy đằng sau có tiếng nói chuyện đang đến, Thẩm Nhung hoàn hồn, nhanh chóng rời mắt khỏi bức ảnh, cúi đầu bước qua hành lang nơi cô và Thịnh Minh Trản từng đi, về phía phòng nghỉ.

Ekip "Bất Khả Kháng" đã ở đây chờ cô.

Thẩm Nhung lấy bảng biểu ra đóng dấu vào đó, để mọi người kiểm tra đối chiếu từng khoản tiền.

"Thật xin lỗi, nhân viên tài chính gửi đơn từ chức vào tuần trước nên chỉ có tôi đến giải quyết việc kết khoản cho mọi người. Lại nhìn xem có chỗ nào sai sót không?"

Với tư cách là chủ nhà hát An Chân, Thẩm Nhung đứng thẳng lưng, mỗi lời nói ra đều từ tốn không xu nịnh.

Mọi người lần lượt ký tên, sau đó Thẩm Nhung chuyển tiền mặt vào. Cuối cùng, từ hơn 30 vạn chỉ còn 6 vạn. Số tiền cuối cùng vừa chuyển xong, Thẩm Nhung thở phào nhẹ nhõm.

"Cảm ơn ạ, mọi người vất vả rồi." Thẩm Nhung nói từng câu một. "Có duyên gặp lại."

Hầu hết ekip "Bất Khả Kháng" đều là người quen của Thẩm Nhung, các diễn viên có tiếng trong ngành và người trong ngành.

Trong đó có một bộ phận lớn là lớn lên cùng nhà hát An Chân, ít nhiều gì họ cũng có nghe qua tình hình của nhà họ Thẩm và chuyện nhà hát An Chân sắp bị bán.

Ai cũng có cuộc sống và sự nghiệp riêng của bản thân, không dám trêu chọc Dương Thịnh. Dù không muốn từ bỏ nhưng chỉ đành thở dài và kịp dặn dò lời cuối cùng.

"Tiểu Nhung à, sau này cần gì em cứ việc nói ra, giúp được, anh nhất định sẽ giúp."

"Có cơ hội lại hợp tác."

"Tạm biệt, bảo trọng."

.....

Dù có bao nhiêu lời thật lòng, bao nhiêu lời nói cho có lệ, Thẩm Nhung đều nhận tất cả và nghiêm túc cảm ơn từng người.

Đợi mọi người giải tán, Thẩm Nhung đi dọc theo lối dẫn đến trước sân khấu. Nhà hát An Chân giờ không còn một bóng người, phần nào giống như bầu không khí trước lúc biểu diễn ngày xưa.

Chẳng qua trước kia, nơi đây đã từng chứa đựng hàng ngàn con tim háo hức chờ đợi. Sau bức màn nhung, Thẩm Nhung sẵn sàng bước ra, thân hình gầy gò ẩn chứa nghị lực to lớn, chờ đợi được lên sân khấu, chờ đợi đem giọng hát của bản thân và màn trình diễn của mình có thể khiến mọi người có một đêm khó quên.

Cô đã đứng ở vị trí trung tâm này vô số lần, nhà hát khổng lồ dường như đang vang vọng âm nhạc bất tận, song khi nhìn kỹ thì không có ai ở đây, không một ai.

Mỗi một bước đi có thể nghe thấy tiếng bước chân cô độc. Giống như một bóng ma trong nhà hát, lảng vảng quanh các vách tường trượt qua những chiếc ghế dựa lạnh.

Tiệc tàn, người tan.

Thẩm Nhung ngồi phía rìa sân khấu, buông thõng hai chân xuống, đung đưa trong không trung, nhắm mắt lại. Mặc dù không có nhạc đệm, giai điệu đã trình diễn vô số lần vẫn vang vọng rõ ràng trong tâm trí cô.

Dù cho có hạ màn thì cũng phải hạ màn trọn vẹn.

Cô ngân nga "Vạn Mã Lý Vang Lừng", ca khúc chủ đề trong "Nhữ Ninh". Trong hoàn cảnh nhà hát không có người, bài hát này thật phù hợp làm sao.

Sau khi nốt cao cuối cùng phá vỡ sự im lặng, mọi âm thanh đều biến mất, như vận nước trăm năm đã bị hủy diệt.

"Nhữ Ninh" cứ thế mà kết thúc và cô cũng chết trong l*иg ngực của Thịnh Minh Trản.