Thẩm Nhung khẽ ngẩn người.
Toàn là vé khứ hồi, tới lui cùng một điểm, thành phố N và Y và tên hành khách đều là "Thẩm Nhung".
Có thể nhìn rõ trên vé, hai năm qua, cứ cách một hai tháng, Thẩm Nhung sẽ bay đến thành phố Y một lần.
Thẩm Nhung nhanh chóng nhặt từng cái vé lên toan ném vào thùng rác bên cạnh, nhưng cô dừng lại. Đâu cần phải làm đến thế? Cô không nói không rằng, gom nó lại, cất vào tận cùng bên trong của ngăn kéo.
Đóng vali, cô đã tìm được một người bạn thu mua xa xỉ phẩm cũ, lát nữa sẽ mang tất cả đi bán.
Đây là đợt đồ cá nhân cuối cùng, bán hết rồi sẽ đến lượt căn nhà này.
Khi Thẩm Đại còn chút sức, bà từng hối hận vì nghĩ mình về hưu nên chuyển hết cơ nghiệp sang tên Thẩm Nhung, để giờ đây nợ nần dồn hết lên vai con.
Dương Thịnh đã gây áp lực, 300 triệu phải được trả trong tháng này, 200 còn lại thì cứ góp. Nếu không, gã có vô số cách chính đáng và cả tà đạo để đẩy cô vào ngục tối.
Để tránh khỏi cảnh tù tội, Thẩm Nhung bán xe, bán nhà, bán hết tất cả những gì có thể bán.
Và rồi, cô dần nhận ra, Dương Thịnh đã tính ra nhà hát An Chân và tất cả bất động sản dưới tên cô bán được bao nhiêu, tính được cả giới hạn của cô.
Không muốn vào tù thì phải lên giường với Dương Thịnh.
Thẩm Nhung thấy phương thức đầu tiên dễ chấp nhận hơn.
Vì muốn bán nhanh căn nhà này, cô đã hạ giá 30 triệu so với giá thị trường, mà vị trí lại là đẹp nhất trong toàn khu. Mặt tiền hướng ra hồ nhân tạo, phía sau dựa núi non, riêng tư tuyệt đối và tầm nhìn hạng nhất. Đương nhiên, được bán đi rất nhanh.
Thủ tục sang tên đã hoàn tất, tuần sau cô phải dọn ra khỏi nhà, dứt khoát không mang theo bất kỳ món đồ nội thất nào, tất cả đều để lại cho chủ nhân tiếp theo.
Trong thời đại đề cao hiệu suất, dường như mọi thứ đều diễn ra rất nhanh, xây nhà nhanh mà bán nhà còn nhanh hơn.
Mọi người đến cũng nhanh, mà đi thì chỉ trong chớp mắt.
Tiểu Mệnh ngồi bên cạnh nhìn cô, nó cảm nhận được Thẩm Nhung không còn giống với ngày xưa nữa. Hai tròng mắt tỏa sáng, nó nghiêng đầu nhìn cô một cách khó hiểu.
Thẩm Nhung bật cười, xoa cái đầu to của nó.
"Yên tâm." Thẩm Nhung nói: "Em theo chị."
Đống xa xỉ phẩm kia bán được 30 vạn, Thẩm Nhung chẳng thèm mặc cả. Nhận tiền xong, cô bắt xe băng qua nửa vòng thành phố N, đến Trường Nhai.
Tuy diễn viên nhạc kịch sẽ tham gia đóng phim điện ảnh và truyền hình, song, họ không giống những ngôi sao, không phải đi đến đâu là có fan theo đến đó.
Bởi vì có truyền thống tháo trang sức sau khi diễn, sẽ ra cửa sau để giao lưu và trò chuyện cùng khán giả (Staff door). Cho nên, so với các ngôi sao điện ảnh thì diễn viên nhạc kịch cho người ta cảm giác thân thiện hơn.
Thẩm Nhung chưa bao giờ cho mình là "ngôi sao", chỉ là một diễn viên lăn lê bò lết ở nhà hát. Hàng năm, cô thường dạo quanh ở quảng trường ZM, lang thang ở Trường Nhai. Nếu có ai nhận ra, muốn xin chữ ký hay chụp ảnh chung, cô sẽ không từ chối.
Lên xe buýt, chọn góc ít người, Thẩm Nhung đội mũ và đeo kính râm, cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn từ dãy số lạ.
[Nếu cô kết hôn với tôi, ngoài việc tôi sẽ mua lại nhà hát An Chân, còn thêm 1 nghìn vạn tiền sính lễ. Cô Thẩm, thời gian không chờ đợi ai, tôi cho cô ba ngày để suy nghĩ. Nếu ba ngày sau không thấy cô thì chúng ta chỉ còn cách gặp nhau tại tòa án. Đương nhiên, trong thời gian kiện tụng, tôi vẫn cho người đến "nói chuyện" kỹ lưỡng với cô, có lẽ trong lúc trò chuyện, cô sẽ nhớ ra rằng hiện tại cô chẳng có gì giá trị cả.]
Đây là tin nhắn của Dương Thịnh.
Ngực Thẩm Nhung hơi phập phồng, cô chịu đựng cảm giác buồn nôn giao diện tin nhắn ghê tởm ấy.
Ba ngày...
Đầu Thẩm Nhung khẽ nhói lên, cô nhấp mở khung thoại Wechat của Tần Duẫn.
Tần Duẫn là bạn học cũ kiêm bạn thân của Thẩm Nhung. Thời trung học, hai người học chung một lớp. Tuy chưa diễn cùng vở kịch nào nhưng cũng nằm trong nhóm bạn cũ trên Wechat.