- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Ngược
- Xuân Thủy
- Chương 18
Xuân Thủy
Chương 18
Nhìn vào mắt mẹ, Thẩm Nhung cảm nhận được sự lưu luyến rõ ràng. Cô nén xúc động, hôn lên trán mẹ, cầm nút gọi nhét vào tay bà, như hứa rằng: "Con sẽ về sớm, mẹ chờ con."
Cô không muốn rời xa mẹ, nhất là trong khoảng thời gian đặc biệt này.
Rời khỏi phòng bệnh đầy đau đớn và ly biệt, đúng là có thể mang lại cho cô cơ hội hít thở ngắn ngủi.
Song điều đó đồng nghĩa với việc cô có thể bỏ lỡ cơ hội ở bên mẹ lần cuối.
Tuy nhiên Thẩm Nhung nào còn có lựa chọn khác. Ngoài việc liều mình che chở mẹ, cô còn phải gánh nợ nần, chật vật vay mượn khắp nơi.
Vừa ra khỏi cửa bệnh viện, Thẩm Nhung đã thấy dì mình.
Dì bị cao huyết áp, sáng vừa mới truyền dịch xong, giờ lại phải lê cái thân xác héo tàn đến chăm sóc cho người em gái cận kề cái chết, người em đang dần bước đến chân Chúa sớm hơn bà.
"Con đi đi." Tóc dì bị gió lạnh thổi bay, mỏng manh như rong biển trong dòng hải lưu. Dường như chỉ cần cơn gió mạnh là có thể thổi bay tóc và cơ thể dì sẽ bật khỏi mặt đất. Dì cứ mãi loay hoay một hồi, lắc ra vài chữ. "Dì... có dì chăm mẹ rồi. Con yên tâm nha con."
Thẩm Nhung nói "Cảm ơn", bắt taxi trở về nhà ở khu biệt thự "Thiên Lý Xuân Thu".
Vừa vào cổng đã nghe thấy tiếng Tiểu Mệnh sủa vang từ trong nhà. Đứng sau cửa kính, cuống quýt xoay vòng, tiếng sủa biến thành tiếng rêи ɾỉ vì thiếu kiên nhẫn.
"Em vội gì thế?" Thẩm Nhung mở cửa, chú chó golden bất ngờ nhảy cẫng lên, thiếu chút nữa đã đẩy ngã cô.
"Chuyện gì vậy? Ngồi xuống!" Mấy ngày nay vì chạy đôn chạy đáo khiến Thẩm Nhung mệt mỏi kinh khủng. Màn vồ vập của Tiểu Mệnh làm cô suýt lăn ra đất.
Tiểu Mệnh là do Thịnh Minh Trản nhặt về. Lúc mới gặp, nó bẩn thỉu đến mức không thể nhận ra là giống chó gì.
"Sao chị muốn nuôi nó?" Thẩm Nhung bị dị ứng với lông chó, chỉ liếc thấy con cún dơ dáy thôi cũng đủ thấy khó chịu.
"Giống chị." Thịnh Minh Trản nói, ngắn gọn, đơn giản, dễ hiểu.
"..."
"Gặp được chị là mệnh của nó, dù luận là tốt hay xấu. Sau này cứ gọi nó là Tiểu Mệnh đi."
"..."
Là mình đặt tên dữ chưa?
Thẩm Nhung nhìn qua chị, nhìn lại con cún hoang, không thấy giống.
Nhưng cô có thể lý giải suy nghĩ Thịnh Minh Trản.
Không cha không mẹ, vô gia cư. Giống điểm này chăng?
Thẩm Nhung nghe chị nói vậy trong lòng hơi buồn bã.
Tiểu Mệnh được Thịnh Minh Trản đưa đến trường huấn luyện chó, vừa ngoan vừa thông minh. Nếu tính theo tuổi xương thì nó sinh cùng năm với cháu trai dì cả. Lúc đứa cháu trai kia chỉ biết nằm trên giường khóc lóc đòi sữa, Tiểu Mệnh đã có thể thay Thịnh Minh Trản đi mua nước tương.
Khi Thịnh Minh Trản rời khỏi nhà họ Thẩm, chị chỉ mang theo một chiếc vali rỗng tuếch, đựng một vài bộ quần áo, tất cả những thứ khác đều bỏ lại.
Bao những món đồ kỷ niệm của chị và Thẩm Nhung, với cả con cún này.
Vòng qua vòng lại, vô tình quất vào bắp chân của Thẩm Nhung, cô đau đến mức không biết kêu ai.
Tiểu Mệnh có khu vực riêng để đi vệ sinh ở sân sau, Thẩm Nhung dọn dẹp sạch sẽ cho nó, lại thêm thức ăn và nước uống, rồi lên lầu.
Tiểu Mệnh vui vẻ đi theo cô, cùng lên phòng ngủ, tò mò nhìn Thẩm Nhung lấy một đống đồ từ trong phòng thay đồ ra ngoài.
Hôm nay cô đến đoàn kịch "Bất Khả Kháng" để thanh toán khoản phí cuối cùng.
Mặc dù chưa diễn ngày nào, nhưng tất cả các khoản phí từ diễn tập, ăn uống, tiền đi lại đều phải thanh toán. Đây là nguyên tắc của Thẩm Nhung.
Nhưng với tình hình kinh tế hiện tại thật sự là không có tiền mặt, đành bán đồ thôi.
Cô lấy ra những chiếc túi xách, giày, sản phẩm điện tử và đồ trang sức bản giới hạn, một số vẫn còn nguyên vẹn chưa sử dụng bao giờ, thậm chí chưa từng xem qua, Thẩm Nhung nhét hết vào vali.
Lúc đang thu dọn, bất ngờ, một hộp bìa cứng hình chữ nhật nhỏ màu đen bị mắc ở giữa túi rơi thẳng vào vali, vé máy bay tung tóe khắp bên trong.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Ngược
- Xuân Thủy
- Chương 18