Tuy bà không còn sống được bao lâu.
Người già như đèn dầu trước gió, vô lo vô lự chờ ngày ra đi. Nhưng con gái bà phải làm sao...
Thực chê trách, Thẩm Nhung vừa ngước lên thấy hai mắt Thẩm Đại đầy nước nhìn mình chăm chăm. Nó khác hoàn toàn với sự cưng chiều trước đây, giờ phút này, trong mắt mẹ hiện rõ vẻ áy náy, tiếc thương và đau khổ.
Thẩm Nhung không dám nhìn vào mặt mẹ, lia mắt sang chỗ khác, môi khẽ hở ra.
"Vâng, cho con ít thời gian, chắc chắn sẽ trả hết nợ. Quý bà Thẩm của con ơi, mẹ đừng lao tâm khổ trí nữa, được không? Giờ mẹ chỉ cần dưỡng bệnh thật tốt, chờ ngày khỏe lại. Đừng lo râu ria bên rìa."
Thẩm Đại là nhà đầu tư lớn nhất của Thẩm Nhung. Các khoản chi phí cho nhạc kịch của Thẩm Nhung đều từ Thẩm Đại. Chưa kể cô cũng đưa hết tiền mình kiếm được cho mẹ xử lý.
Chỉ khi chính cô làm nhà sản xuất, mới có dịp hợp tác cùng những người bản thân cô muốn. Giữ quan hệ tốt và cải thiện hơn, có không gian yên tĩnh để bình tâm lại, trau chuốt từng chi tiết.
Mặc dù, hầu hết các bộ nhạc kịch do Thẩm Nhung diễn vai chính không có doanh thu tốt, nhưng cô cảm thấy hài lòng từ quá trình sáng tác.
Thẩm Đại yêu con gái, xem con là ân huệ trời ban. Bà làm tất cả những gì có thể để người ngoài thấy được tài năng của con. Bản chất kiêu ngạo của Thẩm Nhung đều từ Thẩm Đại mà ra.
Thẩm Đại mắc phải sai lầm lớn. Vở nhạc kịch chưa kịp ra mắc, tài chính đã không còn, mất đi cơ hội lên sân khấu.
Mà tuần sau Thẩm Nhung sẽ phải rời khỏi ngôi nhà cô lớn lên. Từ đây không còn nhà nữa.
Thẩm Đại biết mình đang đứng trên bờ vực của cuộc đời, thời gian chẳng còn bao nhiêu. Nếu ra đi thanh thản mà không vướng bận gì thì tốt biết mấy? Nào ngờ gây ra món nợ khổng lồ, hại cả đời con gái.
Thẩm Đại uống nước không nổi, Thẩm Nhung đặt ly sang cạnh bên. Lúc con hỏi bà có muốn nghe chút nhạc không, Thẩm Đại liền ngửi thấy mùi rượu trên người con.
Mặt Thẩm Đại đanh lại, âm thầm cuộn tay thành đấm, tạm dừng một lát, bất ngờ nói: "Con với Minh Trản thật sự không còn liên lạc nữa sao?"
Thẩm Nhung đang định chọn bài, quay sang nhìn mẹ với ánh mắt khó hiểu, "Sao mẹ lại nhắc đến chị ấy?"
Hai năm, kể từ khi Thịnh Minh Trản rời khỏi nhà họ Thẩm, cái tên "Thịnh Minh Trản" này đã từng có mối liên hệ chặt chẽ với nhà cô, giờ như mây bay gió thoảng, chìm vào lãng quên.
Cho tới nay, hai mẹ ăn ý tránh mặt, sợ làm người khó chịu. Thế mà giờ, chính Thẩm Đại lại là người mở lời trước.
"Mẹ nghe nói, mấy năm nay con bé ở nước ngoài làm ăn rất khá..."
Thẩm Nhung hiểu được hàm ý trong lời mẹ.
Không nghe con gái đáp, Thẩm Đại vất vả đưa mắt sang nhìn con. Vào lúc cả hai đối diện, Thẩm Đại nhìn rõ quá trình toàn bộ hốc mắt của Thẩm Nhung dần chuyển sang màu đỏ.
Thẩm Đại hiểu tính con gái mình - con bé giận.
Mà giờ phút này, qua mấy ngày mệt mỏi, dạ dày Thẩm Nhung bắt đầu co thắt, chút sức lực để tức giận cũng không còn.
"Mẹ thôi nhắc đến chị ấy nữa được không?" Giọng nói của Thẩm Nhung rất nhẹ, tuy thế, nó mang theo sự quyết đoán: đừng nói.
Thẩm Đại ngưng, không đề cập.
Thẩm Nhung ấn phát mấy bài hát nhẹ nhàng đã chọn cho tối nay.
Đang định làm một giấc, giải tỏa sự mệt mỏi của cả một đêm, Thẩm Nhung nghe thấy Thẩm Đại nhắm hai mắt, mẹ nói khẽ: "Giờ mẹ nên chết thì hơn."
Thẩm Nhung nhìn vào góc nghiêng của mẹ, quá đỗi quen thuộc, nhưng, thời khắc này lại bị bao phủ bởi một lớp khói lạ kỳ.
Từ lúc Thẩm Đại ngã bệnh đến nay, vào chính thời điểm này Thẩm Nhung mới có thể cảm nhận chân thật và rõ ràng nhất...
Hóa ra định mệnh đã tồn tại rất lâu, từ lúc cô bắt đầu sinh ra. Trong suốt quãng đời, chắc hẳn sẽ đến lúc có người rời xa cô.
Chiếc giường gấp vừa nhỏ vừa cứng, chỉ cần bất cẩn xoay người sẽ ngã.