- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Ngược
- Xuân Thủy
- Chương 11
Xuân Thủy
Chương 11
Thẩm Nhung không còn đủ sức để nhìn người tốt bụng bên cạnh là ai. Chỉ biết khom lưng lấy đồ uống nóng, vất vả lắm mới chạm vào nó được, khi đứng lên cả thân người cô loạng choạng, suýt ngã.
May mắn là người tốt bụng kia đỡ lấy cô, không thì mất mặt.
"Cảm ơn..."
Thẩm Nhung cảm giác mí mắt nặng như đeo chì, thế nào cũng không mở nổi. Cố giữ nét tỉnh táo cuối cùng, dù là con ma men thì phải là con ma men tử tế.
Người tốt bụng giúp cô hai lần kia không thèm nhận lời cảm ơn của, trực tiếp bỏ đi, không nói một lời.
Lúc đi, bầu không khí tĩnh lặng quanh người Thẩm Nhung như bị khuấy động, mùi nước hoa quen thuộc vương đến trong tim.
Bạc hà đậm đặc kết hợp cùng trầm hương tạo vô cùng mạnh mẽ. Gương mặt ấy lướt qua đầu Thẩm Nhung như một cơn gió. Đây là mùi nước hoa tên "Cô bé mồ côi".
Là mùi Thịnh Minh Trản thích, cũng là loại nước hoa duy nhất chị dùng.
"Cô bé mồ côi", cho dù nhịp đầu mát lạnh hay nhịp sau là hương gỗ quyến luyến, nó đã ăn sâu vào trong xương tủy Thẩm Nhung. Nó xuất hiện không biết bao nhiêu đêm trong thời niên thiếu, do Thịnh Minh Trản tự mình lưu lại qua từng đường tơ kẽ tóc trên thân thể cô.
Mùi hương thoảng qua, như đánh thức Thẩm Nhung từ trong men say. Thô bạo đá văng cánh cửa hồi ức mà cô từng liều mạng đóng chặt, vô số ký ức nổ tung thành từng mảnh nhỏ.
Thẩm Nhung đột nhiên quay đầu lại, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của một người phụ nữ mảnh khảnh đang xoay người về phía góc của hành lang, rất nhanh đã ly khai tầm mắt.
Là chị... là Thịnh Minh Trản? Là chị sao?
Không, không đâu, không phải chị.
Chị sẽ không về nữa...
Chị không về nữa rồi.
Thẩm Nhung ôm đồ uống nóng ngồi trên ghế nhựa. Uống xong, cảm giác co thắt dạ dày ở bụng đã vơi đi phần nào, dễ chịu hơn.
Gục đầu xuống chợp mắt. Chập chờn tỉnh lại, cơn choáng váng đã vơi. Ít ra lúc thức, cô có thể tự mua đồ uống lạnh trong lượt ấn đầu.
Sau khi uống thêm hai lon nước nho lạnh, cả cô cảm thấy như bị đóng băng. Thẩm Nhung đưa tay lên che miệng, hà hơi, kiểm tra xem liệu còn mùi rượu hay không, sau mới dám vào phòng bệnh.
Lúc đến, giường bệnh khác đều buông rèm. Cả căn phòng chìm trong tối tăm u ám, chỉ còn mỗi chỗ của Thẩm Đại sáng đèn.
Hai mắt Thẩm Đại nhắm nghiền, gần như không tỉnh. Thẩm Nhung kéo nhẹ tấm màn, nghe thấy sau lưng có tiếng rêи ɾỉ nhỏ bị nén, cộng thêm sự đau đớn trước khi mở mắt.
Thẩm Nhung ngồi vào cạnh giường, tiến lại gần Thẩm Đại. "Mẹ đau chỗ nào ạ?"
Thẩm Đại thực sự bị đau tỉnh. Trước sau vẫn lắc đầu, bà mỉm cười an ủi con gái.
Thẩm Nhung ngồi lại nói chuyện với Thẩm Đại như thường lệ. Cô bảo hôm nay mình đã đến rạp hát, chính thức thông báo cho ekip "Bất Khả Kháng" rằng sẽ tạm ngừng việc diễn tập.
Cô không đề cập chuyện bán nhà hát hay Dương Thịnh.
Thẩm Nhung vừa mở chiếc giường gấp, vừa nói:
"Mẹ đừng lo, phí diễn tập và mấy khoản phí khác con xoay được. Nghe con thông báo, mọi người cũng cảm thông, không làm khó dễ."
Thẩm Đại bất lực rũ mắt, thều thào đứt quãng:
"Vở kịch này đã đánh bóng bốn năm giai đoạn đầu... Sau lại cực khổ luyện tập trong một quãng thời dài như vậy, tiến vào tổng hợp kỹ thuật... Tiếc quá."
"Có gì đâu mẹ." Thẩm Nhung rót nước cho mẹ cô, cô thỏ thẻ, "Mẹ lo chuyện ấy chi mà, sau này còn nhiều cơ hội để làm lại."
"Sau này..." Thẩm Đại khẽ lầm bầm.
Cùng một ngày, báo cáo bệnh trạng và khoản nợ khổng lồ đè lên người, cắt ngang đường sống.
Kể từ lúc đó, Thẩm Đại nhận ra bản thân không cái gọi là "sau này".
500 triệu, thiếu ai không thiếu, thiếu ngay Dương Thịnh.
Thẩm Đại hiểu rõ Dương Thịnh mong ước con gái mình từ lâu. Trong lòng bà, thậm chí còn nghi ngờ tất cả những chuyện này đều là do một tay Dương Thịnh làm ra. Hắn muốn hãm hại bà. Đến khi cùng đường, hai mẹ con sẽ rơi vào cái bẫy của hắn.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Ngược
- Xuân Thủy
- Chương 11