Chương 7: Không đi

Vì muốn chúc mừng tân khoa tiến sĩ sau khi trúng tuyển kỳ thi Đình, Tân Đế đã tuân theo nghi lễ cũ mà chuẩn bị một buổi tiệc Quỳnh Lâm Yến tại vườn thượng uyển Hoàng gia Quỳnh Lâm Uyển.

Tân Đế đăng cơ hơn nửa năm, vẫn luôn giữ đạo lý cần kiệm, đây là bữa đại yến đầu tiên được tổ chức kể từ khi hắn lên ngôi.

Khi Lễ Bộ đưa danh sách đã được sắp xếp tới trước mặt Chu Huyền Kỳ, Lục Lân Thành, người đang bị Chu Huyền Kỳ giữ lại chơi cờ cùng hắn tại tẩm điện, đang nửa nằm tựa vào ghế La Hán, thần sắc lười nhác.

Một đường cưỡi ngựa đội sương giá rét buốt gấp gáp trở về Kim Lăng, dù là thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi, thế mà người này lại nói phải gấp gáp quay về Kinh Khẩu ngay trong đêm.

E rằng Lục Lân Thành sẽ đột tử trên đường, Chu Huyền Kỳ lập tức giữ người lại.

Trên ghế La Hán, thân hình hai người xấp xỉ nhau, chỉ là so với khí chất ôn nhuận của Chu Huyền Kỳ, sát khí trên người Lục Lân Thành hoàn toàn không thể che giấu, nhưng khuôn mặt của hắn...

Chu Huyền Kỳ nhìn Lục Lân Thành đã tháo mặt nạ, đập vào mắt là một khuôn mặt trắng nõn tuấn mỹ đến mức khiến người ta ghen tị. Chính vì quá đẹp, không có tính sát thương, nên vị này mới đeo lên chiếc mặt nạ quỷ khiến người ta nhìn thêm một lần cũng phải kinh hồn bạt vía.

Và đám thân binh của Lục Lân Thành cũng cảm thấy như vậy là rất oai, đua nhau làm theo.

Cứ như thế, liền sinh ra một đội quân Quỷ Bắc Thần trong truyền thuyết.

Chu Huyền Kỳ không nhịn được đưa tay sờ lên mặt mình.

Ai có thể ngờ được chứ? Một khuôn mặt đẹp như vậy lại sinh ra trên người tên giặc cỏ hung hãn như Lục Lân Thành.

Chu Huyền Kỳ không khỏi nhớ tới vị Thám hoa lang gặp trong kỳ thi Đình mấy hôm trước, tướng mạo đã thuộc hàng thượng đẳng, nhưng nếu đối diện với khuôn mặt này của Lục Lân Thành, cũng phải kém đi vài phần.

“Vài ngày nữa sẽ có tiệc Quỳnh Lâm Yến, ngươi cũng đến cùng vui vẻ một chút đi, đừng cả ngày chỉ biết một mình đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ nữa, cứ như vậy, tiểu nương tử nào dám lại gần ngươi?”

Lục Lân Thành chậm rãi xoa xoa quân cờ trong tay, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: “Không đi.”

Chu Huyền Kỳ: “...”

Chu Huyền Kỳ hít sâu một hơi: “Ngươi vẫn muốn về Kinh Khẩu sao? Rốt cuộc thành Kim Lăng này có chỗ nào khiến ngươi không vừa ý?”

Lục Lân Thành nửa rũ mắt, không đáp lời.

Chu Huyền Kỳ bị chọc tức đến không chịu được, giật lấy bản danh sách tùy ý nhìn.

“Toàn là một đám lão thần.” Chu Huyền Kỳ càng xem càng nhíu mày: “Những lão thần này không chỉ bao che cho nhau trên triều đình, mà ngay cả tham gia một bữa tiệc Quỳnh Lâm Yến cũng phải tụ tập!"

Nói đến đây, Chu Huyền Kỳ dừng lại: “Cũng có người tốt.”

Hắn quay đầu nhìn Lục Lân Thành: “Ngươi còn nhớ vị Anh Quốc Công đã mang di chiếu đến cho Trẫm không?”

Mí mắt nửa rũ của Lục Lân Thành cuối cùng cũng động đậy.

“So với những kẻ tham ô này, là một vị tướng tốt thực sự vì nước vì dân, đáng tiếc.” Chu Huyền Kỳ lắc đầu: “Nghe nói trong nhà ông ấy chỉ còn lại một nữ nhi và một nhi tử chưa đầy mười tuổi, nhưng may mắn là vị Thám hoa lang mới đỗ kia đã sớm đính ước với đích nữ của ông ấy, trai tài gái sắc, quả là một cặp trời sinh. À, còn một chuyện trùng hợp hơn nữa, chữ tự của vị Thám hoa lang đó đồng âm với chữ tự của ngươi...”

Một tiếng “cách” vang lên.

Lục Lân Thành đặt quân cờ xuống, trực tiếp cắt ngang lời hắn: “Ngươi thua rồi.”

Chu Huyền Kỳ: “...”

Không thể nể mặt Hoàng Đế một chút sao?

“Ngươi thua rồi, ta đi đây.”

Rất rõ ràng, là không thể.

Theo thỏa thuận, Lục Lân Thành thắng cờ, là có thể trở về Kinh Khẩu.

Chu Huyền Kỳ: “...”