Chương 4: Không ra gì

Khi hai cái đầu người được gói lại và ném xuống trước mặt Hoàng đế, Hoàng đế cảm thấy đau đầu. Nhìn thấy khuôn mặt nạ quỷ dữ tợn của nam nhân, Hoàng đế lại càng đau đầu hơn nữa.

Vị tân đế trẻ tuổi ngồi sau ngự án, trước mặt là một chồng tấu chương chất cao. Cây bút lông dính chu sa đang lơ lửng giữa không trung.

“Lục Lân Thành, ngươi có biết tấu chương luận tội ngươi đã chất cao hơn cả đầu trẫm rồi không?”

Đối diện là nam nhân một thân áo đen, phong trần mệt mỏi.

Trời tháng Tư còn lạnh, đặc biệt khi cưỡi ngựa, gió lạnh càng thêm thấu xương. Nam nhân đeo một chiếc mặt nạ quỷ đã cũ, vành mũ rộng màu đen che khuất vầng trán, chỉ để lộ ra một đôi mắt.

Khí chất cao ngạo, toát ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.

Với vẻ ngoài như vậy mà vào cung, nếu không phải vì đã nhìn thấy lá cờ và lệnh bài, biết người này chính là Dị Tính Vương lừng danh, cấm quân canh gác cổng cung đã sớm coi hắn là thích khách mà xử lý rồi.

“Đầu của Túc vương và con hắn.” Nam nhân cất tiếng, giọng nói qua lớp mặt nạ mang theo vẻ khàn khàn vì lâu ngày không được uống nước, nhưng lại trầm bổng dễ nghe một cách kỳ lạ.

“Ngươi mang binh ở ngoài bôn ba gần nửa năm trời, chỉ để đuổi gϊếŧ một tên Túc vương? Trẫm đã triệu ngươi về nhiều lần, nhưng ngươi đều làm như không nghe thấy. Ngươi có biết những tấu chương kia nói gì về ngươi không? Họ nói ngươi ở Kinh Khẩu nắm giữ binh quyền, có ý đồ mưu phản.”

Trong Ngự thư phòng rộng lớn, một lời của tân đế Chu Huyền Kỳ có thể khiến người khác nghe thấy mà quỳ xuống dập đầu. Nhưng Lục Lân Thành đứng đối diện Chu Huyền Kỳ lại chỉ hờ hững nhướng mi.

Đôi con ngươi của hắn đen như mực đặc, tựa như vệt mực loang trên giấy trắng, vừa lạnh lùng vừa trong trẻo. Chỉ nhìn đôi mắt đẹp này, người ta sẽ không thể nào nghĩ rằng hắn lại là kẻ đại ma đầu đáng sợ trên chiến trường.

Lục Lân Thành: “Ồ.”

Chu Huyền Kỳ: “...”

Chu Huyền Kỳ bất lực đỡ trán: “Văn Nghiêm, ngày thường ngươi luôn là người điềm tĩnh nhất. Chân lý cùng đường mạt lộ chớ truy đuổi chắc chắn ngươi hiểu rõ hơn cả trẫm. Nhưng lần này ngươi lại nhất quyết truy đuổi Túc vương gần nửa năm, nghe nói ngươi còn bám theo hắn trên núi cả tháng trời, nhất định phải gϊếŧ sạch không chừa. Rốt cuộc là vì sao?”

Văn Nghiêm là tên tự của Lục Lân Thành.

Lục Lân Thành dùng chân đá nhẹ hai cái đầu dưới đất: “Chướng mắt.”

Chu Huyền Kỳ: “...”

“Thôi vậy, về là tốt rồi.” Sau một thoáng bất lực, Chu Huyền Kỳ vẫy tay gọi Lục Lân Thành: “Năm nay thi điện vừa kết thúc, đây là danh sách tân khoa tiến sĩ. Ngươi xem xem ba vị Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa mà trẫm chọn thế nào.”

Lục Lân Thành tiến lên vài bước, tiện tay cầm lấy danh sách trong tay Chu Huyền Kỳ.

Ánh mắt hắn dừng lại trên cái tên “Lương Ngọc” của Tân khoa Thám Hoa lang, rồi từ từ lên tiếng: “Không ra gì.”