Chương 20: Cho chó ăn cũng không cho ngươi!

Tô Chân Nhi đứng trên lương đình, nhìn Tôn Mạn cùng những người khác bị ong đuổi theo chạy tán loạn.

Nàng tao nhã dùng chiếc quạt đàn hương che nửa khuôn mặt, cười đến mức mắt cong cong. Dáng vẻ đoan trang xinh đẹp đến mức như thể người vừa dùng ná cao su không phải là nàng vậy.

Cười xong, Tô Chân Nhi cúi đầu nhìn y phục của mình.

Thật xấu, hoàn toàn không hợp với thẩm mỹ về trang phục của nàng.

Đây là y phục được chuẩn bị sẵn cho quý khách trong Quỳnh Lâm Yến. Tuy chất liệu không tệ, nhưng kiểu dáng lại vô cùng phổ thông. Dù nàng mặc lên cũng rất đẹp, nhưng chính là... rất xấu.

Nhưng điều khiến Tô Chân Nhi càng phiền lòng hơn là những lời Chu Liên Chi vừa nói với nàng.

Tô Chân Nhi quay người đi đến trước bàn đá, nhìn chằm chằm vào chiếc bổng hạp, đôi mày thanh tú nhíu lại, ngón tay vô thức gẩy nhẹ, mở nắp hộp ra.

Hộp không lớn, hình lá sen, kiểu dáng thanh nhã, vô cùng thi vị. Ba miếng bánh đậu đỏ được đặt bên trong, làm thành hình hoa sen, tựa như ba đóa liên hoa rực rỡ nở trên lá sen.

“Bánh đậu đỏ.”

Một giọng nói bất thình lình vang lên sau lưng Tô Chân Nhi.

Nàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy nam nhân bỗng dưng xuất hiện trong lương đình.

Đến từ lúc nào? Sao nàng không thấy?

“Cho ta?” Ánh mắt nam nhân sáng rực.

Tô Chân Nhi lại chợt nhớ đến những lời Chu Liên Chi nói với mình lúc thay quần áo.

“Ta nghe phụ thân nói, Hộ Bộ Thượng thư Tôn Lỗi đã gặp Thám hoa lang riêng tư mấy lần rồi.”

“Mợ của ngươi gần đây cũng qua lại rất thân thiết với vị di nương kia của Thượng thư phủ. Tháng trước hai người còn cùng nhau đi chùa Linh Cốc ngoài thành thắp hương.”

“Di nương?” Tô Chân Nhi khó hiểu.

Chu Liên Chi giải thích: “Đại nương tử của Tôn phủ đã qua đời nhiều năm, trong nhà vẫn do vị di nương này làm chủ. Nghe nói vốn dĩ, vị di nương đó muốn chính nữ nhi của mình đi xem mặt với Lương Ngọc. Nhưng không hiểu sao nữ nhi bà ta đột nhiên bị hỏng mặt, nên đành phải dẫn Tôn Mạn đi.”

“Nghe nói lần đó, đại biểu ca của ngươi cũng đã đi.”

Để có lý do chính đáng cho những đứa trẻ gặp mặt, các bậc trưởng bối thường dùng hình thức đi chùa thắp hương “tình cờ gặp mặt” để sắp xếp hai bên gặp nhau.

Trong đó, chùa Linh Cốc ngoài thành Kim Lăng chính là Thánh địa xem mặt số một trong truyền thuyết của Kim Lăng thành.

Đây chẳng phải là xem mặt biến tướng sao?

Lòng Tô Chân Nhi nguội lạnh.

“Không phải cho ngươi.” Tô Chân Nhi cầm chiếc bổng hạp lên: “Cho chó ăn đấy.”

Lục Lân Thành: ???

Tô Chân Nhi ôm bổng hạp đi thẳng xuống lương đình, khóe mắt thầm liếc về phía nam nhân.

Phát hiện hắn vẫn đứng trơ ra ở đó như một cọc gỗ.

Tô Chân Nhi: ... càng tức hơn.

Tô Chân Nhi dậm chân đi xuyên qua hang đá núi giả. Bước vào một khu rừng trúc bên bờ sông, rồi trực tiếp ném chiếc bổng hạp trong tay đi.

Cho chó ăn cũng không cho ngươi!

Tức chết nàng rồi.

Đi được một đoạn đường trong cơn tức giận, Tô Chân Nhi vừa bẻ lá tre trong tay xé rách, vừa chợt nhớ đến chiếc bổng hạp kia.

Chiếc bổng hạp đó cùng với những chiếc hộp đựng thức ăn, chén đĩa còn lại trong nhà nàng là một bộ.

Ban đầu Tô Chân Nhi dặn Lục Mi chuẩn bị chiếc bổng hạp này chính là để có cớ cho nam nhân gửi lại, tạo cơ hội gặp mặt lần nữa.

Chuyện của nam nhân là nhỏ, thiếu mất một chiếc bổng hạp, làm hỏng một bộ đồ ăn là chuyện lớn.

Tô Chân Nhi nàng làm sao có thể dùng một bộ đồ ăn bị thiếu một chiếc bổng hạp được?

Nghĩ đến đây, Tô Chân Nhi quay người, quyết định đi tìm chiếc bổng hạp đó.

Nàng nhớ rõ ràng là đã ném ở chỗ này mà.

Tô Chân Nhi quay lại khu rừng trúc đó, từ xa đã thấy một bóng người cúi người ngồi xổm dưới đất nhặt thứ gì đó.

Trong tay hắn đang nâng chiếc bổng hạp đó, bên trong đựng hai miếng bánh đậu đỏ đã được nhặt về.

Đặt miếng bánh đậu đỏ cuối cùng vào bổng hạp, Lục Lân Thành cuối cùng cũng đứng thẳng người.

Tô Chân Nhi theo bản năng muốn né sang một bên, nhưng sự cảnh giác của nam nhân cực kỳ cao. Nàng vừa động đậy một chút, ánh mắt bên kia đã quét qua.

Ánh mắt nam nhân xuyên qua những chiếc lá trúc dài và mảnh. Khi nhìn thấy là Tô Chân Nhi, sự sắc lạnh trong mắt liền tan biến.

Hai người nhìn nhau không nói nên lờim

Cuối cùng vẫn là Lục Lân Thành mở lời trước: “Xin lỗi, đừng giận.”