Chương 2: Trở về Kim Lăng

Tại bến tàu đã có một đoàn xe chờ sẵn, cùng hai chiếc kiệu nhỏ bằng lụa xanh, rõ ràng là để chuẩn bị cho Tô Chân Nhi và Tô Kỳ Nhĩ.

Tuy nhà họ Lương ở Kim Lăng chỉ là một quan ngũ phẩm nhỏ, nhưng vì có quan hệ thông gia với Anh Quốc công phủ Tô gia, nên địa vị cao hơn nhiều so với các quan đồng cấp khác.

“Chân nhi, con và Kỳ Ca nhi hãy theo nhị biểu ca về trước.”

Cữu cữu Lương Thành Quang đã xin nghỉ phép hơn một tháng để lo liệu tang sự cho phụ thân và ca ca của Tô Chân Nhi, nên vừa cập bến, ông đã vội vã quay về Hộ Bộ. Mọi việc ở đây tạm thời giao cho Lương Thạch và người quản sự.

“Vất vả cho cữu cữu rồi.”

Tô Chân Nhi vừa dứt lời, Lương Thành Quang đã khuất bóng.

Dưới sự sắp xếp của quản sự, nàng và Tô Kỳ Nhĩ cùng lên chiếc kiệu lụa xanh. Lương Thạch cưỡi ngựa đi bên cạnh.

“Biểu muội, công phủ lạnh lẽo, hay là muội và tiểu biểu đệ cứ đến phủ chúng ta tạm trú?”

Nửa năm trước, tân đế lên ngôi, cuối cùng đã tạm thời chấm dứt cuộc hỗn loạn kéo dài hơn ba năm của nhà Đại Chu.

Anh Quốc công cũng là phụ thân của Tô Chân Nhi, một vị tướng của Đại Chu trong cuộc loạn này vì muốn bảo vệ di chiếu của tiên đế, đã bị phản quân Túc vương truy sát. Cuối cùng cùng với ca ca ruột của nàng, bỏ mạng tại cửa sông Trường Giang vào mùa đông lạnh nhất năm ngoái.

Và mẫu thân của Tô Chân Nhi, Lương thị, cũng đã qua đời vì bạo bệnh vào năm nàng mười sáu tuổi.

Mất mẫu thân trước, rồi sau đó lại mất cả phụ thân và ca ca, chỉ trong vỏn vẹn hai năm.

Giờ đây, Tô Chân Nhi chỉ mang danh là đích nữ công phủ, nhưng người chống đỡ cả Anh Quốc công phủ lại chỉ là Tô Kỳ Nhĩ chưa đầy mười tuổi.

Tô Chân Nhi dùng hai ngón tay vén rèm kiệu, liếc nhìn Lương Thạch đang cưỡi ngựa, rồi cụp mi, với vẻ ngoan ngoãn phó mặc mọi sự sắp xếp, nhẹ giọng đáp: “Vâng.”

Vì mẫu thân sức khỏe yếu nên từ năm tám tuổi, Tô Chân Nhi đã được đưa về Cô Tô để bầu bạn cùng mẫu thân dưỡng bệnh, ấn tượng về Kim Lăng của nàng vẫn còn dừng lại ở trước năm tám tuổi.

Ánh mắt nàng theo tấm rèm kiệu lắc lư mà liếc nhìn ra bên ngoài.

Mười năm trôi qua, Kim Lăng thay đổi không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ. So với sự tinh tế, tỉ mỉ trong kiến trúc của Cô Tô, kiến trúc ở Kim Lăng lại thiên về sự hùng vĩ, lớn lao của phương Bắc.

Sau ba năm loạn lạc, tân đế lên ngôi, dốc sức khôi phục dân sinh. Tuy mới chỉ nửa năm ngắn ngủi, nhưng cuộc sống của bá tánh đã dần trở lại bình thường.

Chưa nói đến những nơi khác, chỉ riêng ở Kim Lăng này, những gì lọt vào tầm mắt, từ xa là những tường cao sân sâu, những mái nhà chạm khắc tinh xảo; đến gần là những gác rượu, nhà hát, tiệm dầu... sự pha trộn giữa vẻ nhã nhặn và thế tục, tràn đầy hơi thở của cuộc sống.

Khi Tô Chân Nhi đang ngắm nhìn, bỗng phía sau không xa truyền đến một tiếng ồn ào.

“Quân báo khẩn cấp, người không phận sự tránh ra!”