Chương 12: Không nhớ

Vì là cố nhân, nên lẽ tự nhiên là phải nhắc đến những chuyện cũ mà hai người đã từng trải qua cùng nhau để gợi lại ký ức. Chỉ có như vậy mới có thể dần dần trở nên thân thiết.

Nghĩ đến đây, Tô Chân Nhi liền đưa bàn tay ngọc ngà thon thả chỉ về phía núi giả bên cạnh.

“Đại biểu ca còn nhớ không? Hồi nhỏ ngươi đưa ta đi leo núi giả, ta nhát gan không dám trèo lên. Đại biểu ca liền đưa tay về phía ta và nói tin ta, ta nhất định sẽ không để muội muội té ngã.”

Tô Chân Nhi từ nhỏ đã thông minh, cầm kỳ thi họa mẫu thân dạy qua là biết ngay, ký ức về thời thơ ấu cũng vô cùng rõ ràng.

Giọng nói thiếu nữ mềm mại, mang theo âm điệu Giang Nam, ngọt đến mềm lòng. Như màn mưa khói mông lung Giang Nam khẽ rơi xuống mặt nước xanh, gợn lên hết đợt sóng này đến đợt sóng khác.

Nàng ngước nhìn nam nhân trước mặt với ánh mắt mong đợi.

Miêu tả chi tiết như vậy, chắc hẳn đã gợi nhớ rồi chứ.

Ánh mắt nam nhân khẽ động, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói lạnh lùng: “Không nhớ.”

Tô Chân Nhi: “...”

Tin đồn vị đại biểu ca này tính tình ôn hòa, phong thái quân tử, sao giờ xem ra lại chẳng hợp với lời đồn chút nào?

Quả nhiên lời đồn đều là lừa người.

Không, cũng không hoàn toàn, bởi vì vẻ đẹp đệ nhất Cô Tô của nàng là thật.

Đột nhiên, nam nhân bước hai bước về phía nàng.

Tô Chân Nhi theo bản năng đứng thẳng người, muốn dùng quạt che chắn. Nhưng khi giơ cánh tay trống không lên mới nhớ ra chiếc quạt của mình đã bị hỏng.

Nam nhân tiến lên hai bước, bóng cao lớn đổ xuống.

Tô Chân Nhi giữ ý lùi lại.

Khoảnh khắc tiếp theo, nam nhân cúi người.

Chiếc quạt đàn hương nhỏ bị chẻ làm đôi, mặt dây chuyền ngọc thỏ mất đi một bên tai. Nam nhân nhặt lên, nắm trong lòng bàn tay.

Thì ra là nhặt quạt và mặt ngọc.

Tô Chân Nhi bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng cứ cảm thấy khí chất trên người vị đại biểu ca này không giống một thư sinh, mà giống một vị tướng lĩnh vừa tắm máu sa trường hơn.

Nhưng nhìn khuôn mặt thì lại không giống.

“Bao nhiêu bạc?” Nam nhân cầm chiếc quạt đàn trong tay.

Chiếc quạt này vừa vặn trong tay nàng, nhưng lọt vào lòng bàn tay nam nhân thì lại nhỏ hơn hẳn hai cỡ.

Tô Chân Nhi vốn muốn nói, đó chỉ là món đồ chơi nhỏ nàng mua trên đường lên Kim Lăng, không đáng giá.

Nhưng khi đối diện với đôi mắt đen láy của nam nhân, hàng mi nàng khẽ động, trên mặt lộ ra một tia ai oán: “Tuy không đáng tiền, nhưng lại là thứ mẫu thân sinh thời yêu thích nhất. Tiền bạc có giá, tình nghĩa vô giá.”

Thiếu nữ rung động hàng mi, để lộ góc nghiêng kiều diễm.

Góc này, gương mặt bên trái của nàng là đẹp nhất.

Bàn tay nam nhân đang nắm đồ vật khẽ khựng lại, thần sắc cũng nghiêm nghị theo: “Ta sẽ đi sửa.”

Tô Chân Nhi lập tức nắm lấy lời hắn: “Được, vậy thì làm phiền đại biểu ca rồi, ngày mai chúng ta vẫn gặp nhau ở đây nhé.”