Chương 10: Lạc đường

Ngày diễn ra Quỳnh Lâm Yến.

Trong xe ngựa, Tô Chân Nhi tự soi gương, cẩn thận từng li từng tí điều chỉnh chiếc trâm cài tóc cho thẳng.

Vì vẫn còn trong kỳ hiếu, nên nàng không đeo những món trang sức xa hoa quý giá, chỉ chuẩn bị một chiếc trâm nhỏ bằng ngọc trắng.

Chẳng mấy chốc đã đến Quỳnh Lâm Uyển.

Tô Chân Nhi cầm chiếc quạt nhỏ bằng gỗ đàn hương trên tay, theo sự dẫn dắt của cung nga mà bước vào Quỳnh Lâm Uyển.

Là một vườn thượng uyển Hoàng gia, Quỳnh Lâm Uyển chiếm diện tích vô cùng rộng lớn, đình đài lầu gác, giả sơn non nước, khắp nơi đều thấy người tụ tập.

Nơi đây cũng xây dựng không ít chỗ vui chơi giải trí, bao gồm cả Xạ Điện (Sân bắn cung), Mã Cầu trường (Sân đánh Mã Cầu) và các nơi khác.

Men theo con đường đá gấm do người làm mà đi vào trong, bên cạnh có hồ nước được người đào nhân tạo. Trên đường đi còn có thể thấy các danh hoa được tiến cống từ Lĩnh Nam và Giang Nam.

Tô Chân Nhi lần theo đường hoa, tùy ý dạo chơi, nhất thời lại quên mất mục đích mình đến đây.

Đến khi nàng hoàn hồn, mới phát hiện mình không biết đã đi một đoạn đường rất dài. Hơn nữa cũng không biết đã đi đến chỗ nào, xung quanh chẳng thấy bóng người.

Thôi vậy, trước hết hãy nghỉ chân một lát, thưởng thức phong cảnh đi.

Thật sự là đi mệt rồi.

Tô Chân Nhi ngẩng đầu, thấy đình trên giả sơn.

Nàng nâng vạt váy, cẩn thận từng bước chân men theo bậc thang đá giả sơn đi lên.

Trên giả sơn liên tiếp xây dựng mấy đình, dùng hành lang nối liền, không chỉ có thể che chắn ánh nắng mặt trời, mà còn có thể mang đến chút gió mát.

Hôm nay nhiệt độ không thấp, thân thể Tô Chân Nhi này không chỉ sợ lạnh, mà còn sợ nóng.

Nàng tựa vào lan can bên đình, lay chiếc quạt nhỏ đàn hương trong tay, tầm mắt nhìn xuống, đợi thật lâu cũng không thấy có người đi qua.

Thiếu nữ dùng hàm răng trắng như ngọc trai cắn nhẹ lên bờ môi mềm mại, một tay chống cằm tựa vào đó, đôi mày thanh tú vô thức cau lại.

Đột nhiên, từ nơi không xa truyền đến tiếng người: “Văn Nghiêm!”

Ôn Ngôn?

Nếu nàng không nhớ lầm, “Ôn Ngôn” chính là chữ tự của đại biểu ca.

Mắt Tô Chân Nhi sáng lên, thật đúng là giẫm nát giày sắt tìm không thấy, đến khi có được thì chẳng tốn chút công sức.

Nàng lần theo hướng giọng nói truyền đến nhìn qua, thấy hai người đang đi tới trên con đường nhỏ phía dưới giả sơn.

Một người mặc trường bào màu mực đi phía trước, thân hình cao ráo, dung mạo tuấn mỹ, chỉ là khí chất nhìn có vẻ quá mức lạnh lùng.

Sau lưng hắn là một thiếu niên mặc hồng y, thân hình mảnh khảnh, sở hữu một khuôn mặt búp bê, vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười.

Tô Chân Nhi nhìn chằm chằm khuôn mặt của nam nhân đi phía trước, không nhịn được vành tai hơi ửng đỏ. Nàng mở chiếc quạt nhỏ đàn hương ra che nửa khuôn mặt mình.

“Cùng đi đánh mã cầu đi.” Tạ Sở An cười híp mắt đưa tay khoác lên vai Lục Lân Thành.

Tạ Sở An, Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ, cánh tay trái của Tân đế Chu Huyền Kỳ. Tuy trời sinh một khuôn mặt búp bê, nhìn chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, nhưng kỳ thực đã hai mươi lăm tuổi.

Đừng thấy vị chỉ huy sứ này trông thân thiện đáng yêu, cả thành Kim Lăng đều biết đến sự khủng khϊếp của hắn, nghe nói nhà lao do hắn kiểm soát, thì không có cái miệng nào không cạy được.