Chương 1: Ta đang giảm cân

Ánh hoàng hôn như máu, sương chiều kết thành màu xanh biếc.

Ba chiếc thuyền nhỏ chầm chậm trôi trên mặt nước.

Bến tàu ở địa phận Kim Lăng đã ở ngay phía trước.

Trời tháng Tư, nhiệt độ còn thấp, phía trước và phía sau khoang thuyền đều treo những tấm rèm nỉ dày, để chắn làn gió lạnh từ mặt sông thổi tới.

Trong khoang thuyền có hai người, một người ngồi thẳng, một người tựa lưng.

Thiếu nữ ngồi tựa lưng mặc chiếc áo bông màu trắng ánh trăng, khoác thêm áo choàng màu chàm có viền cổ lông trắng như tuyết. Mái tóc đen được búi lỏng lẻo bằng một chiếc trâm bạc, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo. Đôi mắt và hàng mi mềm mại, làn da trắng như tuyết, trông thật đáng thương.

Bên cạnh thiếu nữ là một nam đồng đang ngồi ngay ngắn, mặc chiếc áo bông màu trắng trà, trông chỉ khoảng tám, chín tuổi.

“A tỷ, chỉ còn lại một miếng bánh đậu đỏ thôi.” Nam đồng nói, liếʍ liếʍ môi.

Giữa hai người là một chiếc bàn nhỏ, trên bàn có một cái đĩa, trong đó chỉ còn lại một miếng bánh đậu đỏ.

Mặc dù thiếu nữ mặc áo bông nhưng tay lại cầm một chiếc quạt nhỏ bằng gỗ đàn hương.

Dây tua rua hình chú thỏ ngọc trắng tuyết khẽ lắc lư, chiếc quạt nhỏ đó đã chặn lại mu bàn tay của nam đồng đang định lấy bánh.

“Kỳ Ca nhi, ngươi còn nhỏ, sau này lớn lên muốn ăn gì cũng được. Ta thì khác, ta đã lớn rồi.”

Nói rồi, Tô Chân Nhi dùng quạt khều nhẹ, chiếc đĩa liền xê dịch về phía nàng.

Tô Kỳ Nhĩ: “...”

Thiếu nữ đưa bàn tay ngọc ngà thon thả ra, cầm miếng bánh đậu đỏ lên, vừa định đưa vào miệng thì chiếc thuyền nhỏ bỗng nhiên rung lắc.

Tô Chân Nhi chao đảo, miếng bánh đậu đỏ trong tay rơi xuống đất.

Hai người cùng cúi đầu, nhìn miếng bánh đậu đỏ rơi trên sàn.

Tô Chân Nhi thở dài một tiếng: “Thôi vậy, ngươi ăn đi, ta đang giảm cân.”

Tô Kỳ Nhĩ: "..."

Thuyền dừng lại, tấm rèm nỉ phía trước được vén lên, một nha hoàn trẻ tuổi có vóc dáng cao ráo, khuôn mặt trái xoan bước vào: “Tiểu thư, tiểu công tử, đến bến tàu rồi.”

Nha hoàn tên là Lục Mi, là nha hoàn thân cận của Tô Chân Nhi, lần này đi cùng hai tỷ đệ từ Cô Tô đến Kim Lăng.

Từ một góc rèm mà Lục Mi vén lên, có thể nhìn thấy cảnh bến tàu nhộn nhịp phía trước.

“Biểu muội, tiểu biểu đệ, đến Kim Lăng rồi.”

Một nam nhân mặc trường bào màu xanh lam bảo thạch gạt Lục Mi ra, cúi người bước vào khoang thuyền, không hề tránh hiềm nghi.

Hắn cúi đầu nhìn thiếu nữ đang tựa lưng bên bàn, dùng chiếc quạt nhỏ bằng gỗ đàn hương che nửa mặt, ánh mắt không kìm được mà tối sầm lại.

Vì đang trong thời kỳ để tang nên trên người thiếu nữ không có trang sức, ngay cả quần áo cũng vô cùng thanh khiết. Nhưng nàng trời sinh dung mạo xuất chúng, nử tử được nuôi dưỡng từ vùng sông nước Cô Tô, tựa như làn sương mỏng mang vẻ đẹp thanh tao thoát tục, đầy chất văn chương.

Tô Chân Nhi đứng dậy, không hề lộ ra dấu vết mà kéo giãn khoảng cách với Lương Thạch, yểu điệu khẽ cúi người, giọng nói dịu dàng: “Đa tạ cữu cữu và nhị biểu ca đã chiếu cố suốt chặng đường này.”

“Nên làm thôi.” Lương Thạch tiến lên, muốn đỡ Tô Chân Nhi, nhưng thiếu nữ đã thẳng người dậy, nắm tay Tô Kỳ Nhĩ, rồi dịu dàng mỉm cười với Lương Thạch: “Nhị biểu ca, chúng ta đi thôi.”

Vẻ mặt thiếu nữ yếu đuối, thoạt nhìn như một đóa tơ hồng không chút sát thương.

Lương Thạch rút tay về, trên mặt lóe lên vẻ đắc ý như thể đã nắm chắc trong tay.