Chương 38: Tân Lâu chủ

Khổng Lão Lục nằm mơ cũng không ngờ người mà mình dốc lòng muốn cứu lại thốt ra những lời như vậy.

Hắn cười thảm thiết: “Chẳng phân biệt lẫn nhau ư? Vậy mẹ già của ta là do ai gϊếŧ? Ông nội ta tại sao lại phát điên? Những người đi cùng chúng ta... tại sao mọi người lại phẫn nộ đến thế? Chúng ta đều từng bị binh mã Bắc Chu cướp bóc, bắt bớ, giữa chúng ta là mối thâm thù đại hận ngập trời.”

“Cái gì mà trăm năm trước vốn là một nhà, đã sớm khác rồi. Chúng ta không muốn hy sinh Tiểu công tử, không muốn kết thân với Bắc Chu, và càng không muốn phụ lòng tướng quân Chiếu Dạ.”

Lâm Dạ như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, trong khoảnh khắc, hắn chẳng còn muốn nói gì nữa.

Lương Trần đặt tay lên vai hắn, âm thầm an ủi. Nhưng Lâm Dạ đâu cần người khác an ủi?

Chỉ một lát sau, Lương Trần lại nghe thấy tiếng cười khẽ đầy vẻ cợt nhả của Lâm Dạ: “Ngươi đang bất bình thay cho Lâm Chiếu Dạ sao? Hắn căn bản chẳng quan tâm đến các người, cũng chẳng biết các người là ai đâu.”

Khổng Lão Lục kích động quát: “Dựa vào đâu mà ngươi dám gọi thẳng tên húy của tướng quân? Ngài ấy không biết chúng ta thì đã sao, ngài ấy đã bảo vệ chúng ta.”

Lâm Dạ chậm rãi đứng dậy: “Lâm Chiếu Dạ trong miệng ngươi trấn thủ Đại Tán Quan, chẳng lẽ chỉ để ngăn cản binh mã Bắc Chu tràn xuống phía Nam thôi sao? Lưỡi đao của hắn, khi bảo vệ các ngươi, cũng đồng thời chĩa vào biết bao người tay không tấc sắt khác. Ai là kẻ nhất định phải chết? Sự hy sinh nào mới được coi là đích đáng?”

“Chiến tranh không dứt đã nuôi dưỡng oán hận trong lòng ngươi, nhưng còn biết bao người ở miền Nam ngóng về phương Bắc, đến chết cũng không thể quay về cố thổ. Chỉ cần chiến sự chưa ngừng, thì bi kịch này sẽ mãi không kết thúc. Ân oán cá nhân không thể lớn hơn ý nguyện của quân vương, ý nguyện của quân vương không thể lớn hơn ý nguyện của quốc gia. Mà ý nguyện của quốc gia, mới chính là mong mỏi thực sự của bách tính.”

Khổng Lão Lục cãi không lại hắn, chỉ gắt lên: “Ngươi đừng có giảng mấy cái đạo lý to tát đó với ta, ta nghe không hiểu! Ông đây đúng là mù mắt, không ngờ ngươi lại tự nguyện đi hòa thân. Mấy cái đạo lý đó của ngươi, hãy đi mà nói với hoàng đế Bắc Chu, nói với những người thân đã chết của ta, nói với các huynh đệ của ta ấy.”

“Ngươi đi hỏi hoàng đế Bắc Chu xem – hắn ta có nghĩ giống ngươi không?”

Khổng Lão Lục mỉa mai: “Tiểu công tử, ngươi quá ngây thơ rồi. Ngươi không ngăn được ân oán, cũng chẳng ngăn được tất cả mọi người đâu.”

-

Lúc này, tại hành cung Lạc Dương của Bắc Chu, Bắc Chu Tuyên Minh Đế đang triệu kiến một nhóm người bí ẩn.

Hai má Tuyên Minh Đế gầy hóp, tóc mai đã điểm bạc, dáng vẻ tiều tụy khô héo chẳng khác nào một ông lão ngũ tuần. Thế nhưng trên thực tế, hắn ta mới chỉ vừa bước qua tuổi ba mươi.

Mười năm trước, khi vừa đăng cơ, Tuyên Minh Đế đã lập tức dốc lòng dốc sức vào việc triều chính, với kỳ vọng lập nên chiến công thiên thu vạn đại. Tiếc thay, cơ thể hắn ta lại phải chịu nỗi khổ của chứng "Phệ Tâm", khiến sức khỏe ngày một suy yếu. Tráng chí chưa thành, Nam Chu vẫn chưa diệt, hắn ta không cam lòng khi giang sơn gấm vóc bày ra trước mắt mà bản thân lại chẳng còn cơ hội để chiêm ngưỡng.

Chính vì vậy——

Ánh nến hắt qua song cửa cung điện, một bức thư do bồ câu đưa tới đã nằm gọn trong lòng bàn tay Tuyên Minh Đế.

Giữa màn đêm đen kịt, bên ngoài cung điện có một người khoác áo choàng đen đang đứng đợi. Đó chính là Xuân Quân, quyền Lâu chủ hiện tại của "Tần Nguyệt Dạ".

Cái chết của Lâu chủ Ngọc Long không hề ngăn cản được mưu đồ giữa "Tần Nguyệt Dạ" và Hoàng đế Bắc Chu. Xuân Quân sẽ tiếp tục thực hiện từng bước theo kế hoạch mà "Tần Nguyệt Dạ" đã định sẵn từ trước.

Tuyên Minh Đế khom lưng đọc xong bức thư, trong hốc mắt hơi trũng sâu ánh lên vẻ hài lòng: "Rất tốt. Tiểu công tử của Nam Chu đã rời khỏi Kiến Nghiệp rồi. Tiếp theo, chúng ta cần phải thăm dò xem hắn rốt cuộc có phải là Tiểu công tử thật hay không. Phải lấy máu của hắn để thử."

Xuân Quân đáp: "...Chúng ta chịu trách nhiệm hộ tống Tiểu công tử lên phía Bắc, không thể ra tay với hắn được."

Tuyên Minh Đế nghe vậy thì giận tím mặt.

Thế nhưng, sự suy kiệt của cơ thể ngay lập tức kéo hắn ta lại, khiến hắn ta ho lên dữ dội.

Tuyên Minh Đế vịn vào chiếc bàn gỗ, khom người ngồi xuống rồi nói: "Nghe nói Ngọc Long đã chết, Tần Nguyệt Dạ như rắn mất đầu, ngươi không muốn trở thành tân Lâu chủ sao?"

Từ trong bóng tối, Xuân Quân trả lời: "Lâu chủ có ơn tái tạo đối với ta. Hiện nay nguyên nhân cái chết của Lâu chủ vẫn chưa được làm rõ, kẻ phản bội hại chết người vẫn chưa đền tội. Tần Nguyệt Dạ vẫn vận hành bình thường, tạm thời chưa cần đến Lâu chủ mới."