Chương 36: Thương lượng

Đêm lạnh tĩnh mịch, trong căn phòng tối chỉ có hai người, thiếu nữ kiên nhẫn bón nước cho thiếu niên. Tuyết Lệ thì chẳng cảm thấy gì, nhưng Lâm Dạ lại thấy ngượng ngùng và mất tự nhiên khi nàng ở gần hắn như vậy mà chẳng nói chẳng rằng.

Hàng mi Lâm Dạ run rẩy dữ dội, nương theo tay nàng mà uống, nhưng suýt chút nữa là không nuốt trôi. Gò má hắn cứ thế đỏ dần lên.

Cũng may trong phòng chỉ có mình hắn là người bình thường, còn người kia thì chẳng hề cảm nhận được bầu không khí kỳ quặc này.

Giữa lúc đang bị dày vò như thế, cánh cửa gỗ vang lên hai tiếng gõ, sau đó kẽo kẹt mở ra. Lương Trần bước vào với vẻ nhẹ nhàng: "Ơ, công tử tỉnh rồi à?"

Tuyết Lệ đứng dậy.

Người của Lâm Dạ đã đến, tự nhiên cũng chẳng cần đến nàng nữa. Tuyết Lệ đi ra ngoài, khi lướt qua vai Lương Trần, hắn bỗng cản nàng lại rồi đưa cho một vật. Tuyết Lệ cúi đầu nhìn, nhận ra đó là con dao găm nàng đã ném đi trước đó.

Lương Trần vốn vô tư lự: "Đây là vũ khí cô làm rơi lúc đánh nhau hôm qua, ta mang đến cho cô này, đừng để mất nữa nhé."

Tuyết Lệ chằm chằm nhìn con dao găm sáng loáng.

Con dao này không phải của nàng, mà là vật nàng đã tiện tay lấy từ xe ngựa của Lâm Dạ vào cái ngày Kiến Nghiệp bị phong tỏa, khi nàng bắt giữ hắn.

Thân phận của nàng đã hoàn toàn bại lộ rồi.

Căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Lương Trần đưa dao tới, ngón tay buông thõng bên người của Tuyết Lệ khẽ động, âm thầm vận nội công. Ngay khi nàng chuẩn bị ra tay, giọng Lâm Dạ vang lên từ phía sau: "Đông Quân."

Sát khí vừa tụ lại bỗng chốc đông cứng.

Tuyết Lệ quay đầu lại.

Trong phòng không thắp nương, dưới ánh trăng mờ ảo, nàng thấy Lâm Dạ đang tựa vào thành giường, mỉm cười với nàng: "Ta đùa với nàng thôi."

Tuyết Lệ ngẩn ngơ.

Lâm Dạ vừa tinh nghịch lại vừa dịu dàng, giọng nói nhờ được uống nước nên không còn khàn đặc nữa, trở nên trong trẻo như dòng suối, cũng thanh thuần hệt như con người hắn vậy:

"Ta bảo nàng phải chăm sóc ta, an ủi ta thì mới chịu sửa sách cho nàng, là nói đùa đấy. Rõ ràng là ta làm hỏng đồ của nàng, đương nhiên ta phải vô điều kiện đền bù chứ.

"Thật là, sao nàng lại ngoan, lại dễ tính thế hả? Được rồi, ngày mai ta sẽ sửa sách cho nàng."

--

Đây là lần đầu tiên trong đời.

Có người dùng từ "ngoan" để hình dung Tuyết Lệ.

Có người cảm thấy Tuyết Lệ "dễ tính".

--

Tuyết Lệ không biết mình nên phản ứng thế nào, nàng chỉ lẳng lặng nhìn Lâm Dạ một hồi lâu, rồi nhận lấy con dao găm từ tay Lương Trần.

Nàng giữ con dao làm của riêng.

Nàng không ra tay gϊếŧ sạch người trong phòng, cũng không cảm thấy bọn họ phiền phức hay muốn tránh xa.

Nàng tự nhủ với lòng: Dù sao thì mình cũng cần hắn trả lại cuốn "Nhật ký Tuyết Lệ".

--

Sau khi Tuyết Lệ rời đi, Lương Trần xoa xoa gáy: "Vừa nãy ta có cảm giác là lạ. Công tử nói xem, sau khi kề vai sát cánh chiến đấu, liệu Đông Quân có nảy sinh hảo cảm khó nói với ta không nhỉ?"

Lâm Dạ biếng nhác đáp: "Ta vừa cứu ngươi một mạng đấy, biết không?"

Lương Trần ngơ ngác, chẳng hiểu gì.

Lâm Dạ ném cho hắn một ánh nhìn khinh bỉ rồi hỏi: "Nói về chuyện thẩm vấn thích khách đi. Tại sao bọn chúng lại tập kích ban đêm?"

Vẻ mặt Lương Trần lập tức trở nên nghiêm túc, hắn kéo ghế ngồi xuống đối diện giường.

Im lặng một lát, hắn mới nói: "Nói ra chắc công tử không tin đâu, nhưng đám người giang hồ đó muốn cứu tiểu công tử thoát khỏi bể khổ hòa thân này đấy."

Sắc mặt Lâm Dạ trở nên kỳ quặc: "Cứu ta á?"

Bầu trời đêm lác đác vài ánh sao thưa thớt.

Người của "Tần Nguyệt Dạ" thay phiên nhau canh gác. Lâm Dạ khoác lên mình chiếc áo bào màu chàm, dáng vẻ trông thật mỏng manh. Hắn cùng Lương Trần bước ra từ căn phòng dưỡng thương, hoa văn mây lành thêu chỉ vàng trên tà áo ngoài khẽ lóe lên ánh sáng nhạt mỗi khi tà áo bay bay.

Lâm Dạ liếc nhìn đám người "Tần Nguyệt Dạ" đang gác đêm cách đó không xa. Hắn thấy vài đống lửa trại rải rác nơi đầu thôn, một thị vệ khác của hắn là A Tằng đang trò chuyện với những người đó nhằm thu hút sự chú ý, tạo cơ hội cho hắn và Lương Trần đi thẩm vấn tên thích khách.

Lúc này đã là một ngày sau cuộc tập kích đêm qua. Họ vẫn nán lại trong ngôi làng hoang vắng này. Người của "Tần Nguyệt Dạ" đã thẩm vấn xong thích khách, chẳng rõ họ đã moi được thông tin gì, còn bây giờ đến lượt phe Lâm Dạ vào thẩm vấn.

Mang trọng thương trên người mà vẫn phải đích thân đi gặp thích khách, Lâm Dạ không khỏi cảm thán về sự thiếu hụt nhân lực cũng như nỗi vất vả của chính mình.

Còn ở phía A Tằng, hắn đang vây quanh đám người "Tần Nguyệt Dạ", miệng nói đi nói lại đúng một chuyện...

A Tằng mặt không cảm xúc, đọc thuộc lòng những lời Lâm Dạ đã dạy: "Cuộc tập kích đêm qua đã chứng minh các người không đủ sức bảo vệ công tử an toàn. Chi bằng để người của chúng ta gia nhập đoàn hòa thân. Chúng ta chỉ chịu trách nhiệm bảo vệ công tử, tuyệt đối không can dự vào chuyện của các người."

Tên đại diện nhóm sát thủ ngoáy ngoáy lỗ tai đáp: "Chúng ta hộ tống Tiểu công tử Nam Chu là chuyện đã được hoàng đế hai nước chấp thuận. Các người muốn thêm người, sao trước đó không nói sớm?"

A Tằng đáp: "Trước đó công tử chưa bị thương."

Tên sát thủ cãi lại: "Bây giờ ngài ấy cũng có bị thương đâu! Đông Quân đã bảo vệ ngài ấy rồi mà."

A Tằng nghiêm túc nói: "Ta bị thương rồi."

Tên sát thủ nghe mà thấy khó tin: "Ngươi tự làm trẹo chân mình đấy chứ? Sao không nói là do ngươi xui xẻo đi?"

A Tằng lặp lại như cái máy: "Công tử bảo ta rất đáng thương, các người phải chịu trách nhiệm."

Tên sát thủ: "..."

Đám sát thủ giao tiếp với tên xui xẻo đầu óc toàn cơ bắp này cả buổi, cuối cùng đành lầm bầm: "Chúng ta sẽ đi thương lượng với Đông Quân, chuyện đêm qua chúng ta cũng cần báo cáo lên cấp trên."