Chương 28

Ra khỏi cửa cánh trái, đi thẳng đến cửa cánh phải, sau đó rẽ vòng ra phía sau điện Bạch Hổ.

Tiến vào sân của Ngô Toàn Hữu, sau sân ấy còn có một cánh cửa nhỏ, đi sâu thêm chút nữa là tới một tiểu viện hoang phế. Đám thái giám mê tín, chỗ này không ai dám bén mảng đến, chỉ có cô bé kia, từ khi sinh ra đã sống cùng người chết. Vừa mới đặt chân đến gần cánh cửa đỏ nhỏ, đã nghe thấy tiếng bập bẹ ngọng nghịu non nớt phát ra từ bên trong. Vài hôm trước con bé mới biết đứng, mà vừa biết đứng liền nôn nóng muốn bước ra sân. Hồi ấy thật không nên đặt cho nó cái tên “Kỳ Lân”, cái tên nghe đã ra vẻ con trai, gọi là Tiểu Linh Tử thì có lẽ hợp hơn.

Trong lòng hắn bỗng nhẹ nhõm hẳn đi. Hắn đẩy cửa bước vào.

Trong sân, Ngô Toàn Hữu đang đỡ lấy Tiểu Lân Tử tập đi. Cô bé tròn một tuổi, mang đôi giày thái giám thu nhỏ, bước từng bước lảo đảo dưới cánh tay dài của Ngô Toàn Hữu.

Lúc mười một tháng, con bé đã tự học đứng. Giường nó kê sát cửa sổ, những lúc bị nhốt một mình, nó cứ vịn lấy khung cửa học đứng. Ban đầu vừa nhổm lên đã ngã xuống, nhưng nó không hề nản, lại còn thích thú lặp đi lặp lại như say mê. Có một sáng sớm, Lục An Hải mang cơm tới, vừa vào sân đã thấy một bàn tay nhỏ đang cào cào khe cửa sổ bên trên. Vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, hắn đã bị sự lanh lợi từng ngày của nó làm cho khϊếp vía.

Lục An Hải bèn đóng mấy tấm ván, dọc theo mép giường dựng một cái hàng rào lớn, chắn cho nó chỉ lộ nửa cái đầu nhỏ. Nhìn qua chẳng khác nào chuồng heo. Nó không vui, cái miệng nhỏ không ngừng lẩm bẩm “đáp, đáp”, càng bị nhốt càng hiếu kỳ, trong lòng non nớt lại càng dâng lên khát vọng khám phá thế giới bên ngoài.

Thấy Lục An Hải vào, nó liền nhe răng cười, định nhào tới. Trời tháng tư đã không cần mặc quá dày, Ngô Toàn Hữu may cho nó hai cái áo ngắn ngoài cung, bên dưới là cái quần hở đáy, chạy lên chạy xuống lộ ra hai cái đùi nhỏ mũm mĩm lắc lư theo từng bước.

Lục An Hải lấy cơm ra, là ít mì nát nấu với nước xương, thêm chút rau xanh băm và vụn trứng. Cô bé ăn ngon lành, từng ngụm từng ngụm chẳng cần dỗ dành.

Hắn đút cho nó hai muỗng, nhìn má con bé hồng hồng phúng phính, ngượng ngùng nói với Ngô Toàn Hữu: “Đừng cho nó tập đi sớm quá. Nghe nói trẻ nhỏ biết đi sớm, chân còn yếu, lớn lên dễ bị vòng kiềng.”

Chính hắn cũng không hiểu vì sao giọng điệu và nét mặt lại đầy hân hoan đến thế.

Ngô Toàn Hữu thì lạnh lùng khinh bỉ, buông tay khỏi Tiểu Lân tử. Lục An Hải hiểu ra ngay, sắc mặt lập tức quay lại vẻ đờ đẫn thường ngày — lão thái giám que củi này khinh thường hắn, mà hắn thì chẳng buồn nịnh nọt.

Chỉ cúi giọng báo: “Tên tiểu thái giám quét dọn ở Bắc Ngũ Sở cứ cách vài ngày lại bỏ thuốc vào cơm ở viện Tri Phù. Viện đó có ba tú nữ lần này được chọn trúng, không biết là ai bị ai ghét nữa.”

Hừ, lão già đó, tâm cơ còn hơn cả tổ ong. Quan tâm tới sở thích của hoàng thượng và các phi tần, đến cả tiểu chủ bên Đông Đồng Tử có chút nhan sắc cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

Ngô Toàn Hữu rút khuôn mặt gầy guộc, gò má gồ lên, phất tay áo đứng dậy: “Trong Tử Cấm Thành này, phụ nữ đấu đá còn ít sao? Không tra ra chủ mưu phía sau là ai thì tốt nhất đừng dây vào. Một chút thuốc không chết người, cùng lắm khiến người ta tiều tụy một chút, chưa đến mức gây phiền phức cho chúng ta.”

Lục An Hải nghe vậy, đoán ngay chắc là tiểu thư nhà Phủ doãn Sơn Tây – Chu Nhã. Quá chói mắt, quá khoa trương, dĩ nhiên gây thù chuốc oán. Hắn không nói gì thêm. Cô bé vẫn đang ăn ngon lành, mái tóc đen mềm mượt trên đỉnh đầu buộc thành một túm nhỏ. Hắn nhìn mà lòng đầy yêu thương, khẽ khàng khều khều má bé. Ra là, bảo bối mà mình “ăn trộm” về đã lọt vào mắt tên thái giám độc ác Ngô Toàn Hữu kia, giờ lại thành của hắn ta rồi. Nhưng chỉ cần con bé sống được, mọi thứ khác cũng chẳng đáng là gì, phải không?

Hắn tự an ủi mình như vậy, dọn hộp cơm rồi lưu luyến rời đi. Khi có Ngô Toàn Hữu ở đó, hắn chẳng có chỗ chen chân.

Tiểu Lân Tử đã biết đứng, lại được Ngô Toàn Hữu đỡ tập đi vài lần, càng ngày càng thích thú, chỉ cần hai vị cha nuôi không để ý là lại lần theo mép giường, lảo đảo chạy ra sân.

Lục An Hải lo sợ, bèn đậy kín mọi miệng giếng, hũ chum – bất cứ chỗ nào có thể ngã vào mà không ra được.

Con bé cứ lần mò vừa bò vừa đi về phía cửa, dường như ngoài cánh cửa đỏ kia có điều gì kỳ thú lắm đang chờ đón nó.

Cửa bị khóa, nó không mở được, bèn dùng tay đập nhẹ vào cánh cửa, âm thanh nhỏ nhẹ, lúc có lúc không. May mà còn cách viện của Ngô Toàn Hữu một lớp, nếu không sợ rằng trong cung lại bày đàn làm lễ trừ tà, đến lúc đó muốn giấu cũng chẳng giấu được.

Cuối tháng năm, nắng bắt đầu gay gắt. Sau Tết Đoan Ngọ là vào hè. Mặc cái áo ngắn màu xanh, trên cổ tay đeo chiếc vòng bạc nhỏ leng keng, con bé chập chững chạy về phía cánh cửa.

“Quay lại!” Ngô Toàn Hữu lắc cái trống tay mới mua gọi nó, nó ngoái đầu nhìn, nhưng liền sau đó vẫn cong mông lao về phía cửa.

“Con nhóc này, phải dạy cho biết sợ mới được.” Ngô Toàn Hữu vừa bực vừa bất đắc dĩ. Mình mặt mũi dữ tợn, trong cung bọn cung nữ thái giám ai cũng né. Mà con nhóc này càng dữ nó càng không sợ, cứ cãi ngang cãi ngược, chỉ đối với lão thái giám kia là ngoan ngoãn không phiền phức.

Hắn bế lấy Tiểu Lân Tử mũm mĩm như đốt sen, thân hình cao gầy ôm con bé về phòng. Không khách khí nhốt nó vào trong hàng rào, trông chẳng khác nào con lợn nhỏ bị nhốt chuồng. Nó không phản ứng gì, cũng không tức giận, ngồi xếp bằng trên chiếu thè lưỡi chơi. Điểm này đúng là giống tên Tứ hoàng tử.

Ngô Toàn Hữu nói với nó: “Đợi lớn đến ba tuổi, trông như tiểu thái giám rồi mới cho ra ngoài.” Nói xong liền vung tay áo đi làm việc.

...

Xung quanh yên ắng, bỗng có tiếng động khe khẽ từ bức tường đổ sau nhà. Con bé bò ra sát hàng rào, mở to mắt đen nhánh chờ đợi. “Két” một tiếng, có một cậu bé người gầy yếu, dáng dong dỏng, len mình vào. Mặc áo tròn cổ xanh lam, thêu hoa vân mây biển, gương mặt trắng trẻo hơi thở hổn hển — là Tam hoàng tử Sở Nhϊếp, sáu tuổi.

Cậu nói với nó: “Này, ngươi ổn không?”

Tiểu Lân Tử chưa biết nói, đáp chậm rãi: “Ổn.”

Họ đã chẳng còn xa lạ. Dù nó không biết cậu là ai, nhưng không ngại có người thỉnh thoảng đến chơi với mình.

Giọng nói non nớt mềm mại, khiến gương mặt Sở Nhϊếp giãn ra, cậu lắc lắc cái hộp bánh trong tay: “Vui không? Chủ tử ngươi lại đến thăm ngươi rồi đây.”

Cậu bắt chước lời của Tứ đệ, hơi xấu hổ, lấy ống tay áo lau tay rồi đi đến bên giường. Tiểu Lân Tử vịn hàng rào ngồi lại trên giường, cậu kéo ghế ngồi sát, giơ một miếng bánh lên: “Cho ngươi, bánh lê hoa đó, mẹ ta nhờ người nhà bên ngoài mang vào cung. Ta để dành cho ngươi. Mẹ ta nói ta là con của mẹ, ta thân với ai, mẹ cũng sẽ thích người đó. Vậy chắc mẹ cũng thích ngươi rồi.”

“Ổn.” Tiểu Lân Tử ngẩng đầu nhận lấy, cúi mắt nhìn bánh một lúc, rồi chầm chậm đưa lên miệng liếʍ.

Sở Nhϊếp nhìn đôi môi nhỏ ửng hồng hé mở, cái lưỡi thè ra thụt vào, nhìn đến ngẩn ngơ.

Cậu từng len lén theo dõi Tứ hoàng tử, phát hiện ra bí mật. Rồi vô tình nghe được tiểu nha đầu ấy là nữ. Trong căn phòng lụp xụp, dưới ánh đèn dầu mờ nhạt, lão thái giám ôm cô bé, vừa dỗ vừa nói xéo Tứ đệ: “Con nhóc này bị đau một lần là nhớ kỹ, nhớ rõ ngươi từng véo bắp chân nó.”

Sau đó Tứ hoàng tử bị dỗ đi, Ngô Toàn Hữu bước vào, còn cậu thì trốn bên ngoài cửa Trinh Thuận, thấy hắn ôm cô bé đi về phía phố Tây Nhị Trường.

Thân thể yếu đuối, hay đau ốm, trong cung không có bạn chơi, đến tiểu Đặng Tử cũng hai mang, thường xuyên đi báo cáo với Nhị hoàng tử.

Mẫu phi của cậu không được sủng ái, nhà mẹ đẻ ngoài cung cũng không có chỗ dựa. Lũ nô tài đều coi cậu là cái bóng của Nhị hoàng tử, xem nhẹ cậu chẳng khác gì kẻ vô hình.

Mẫu phi xót con cô độc, nghe cậu kể có quen một tiểu cô nương bé tí, chỉ thấy thú vị, không mấy quan tâm đến chuyện thật giả bên trong. Con mình bị xem thường, có người bạn để vui đùa, bà cũng mừng thay cho con.

Sở Nhϊếp cũng không rõ tại sao mình lại cứ lén lút đến tìm cô bé. Ban đầu là tò mò việc Tứ đệ lén lút, sau tự nói là giúp đệ trông coi người mình quý. Nhưng cứ “giúp” mãi, lại thấy muốn chiếm đoạt luôn.

Tiểu Lân Tử ăn xong chia lại một miếng cho cậu, cậu không nhận, hỏi: “Ngon không?”

Tiểu Lân Tử gật đầu, lại chậm rãi đáp: “Ngon.”

Ôi... nó chỉ biết nói câu đó.

Sở Nhϊếp thở dài, nhón chân lên: “Vậy để ta đút cho ngươi ăn.”

Cậu cũng bắt chước Tứ đệ, khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác đầu lưỡi mềm mại liếʍ tay mình.

Tiểu Lân Tử thấy cậu nhìn mình, chỉ vào nền đất tỏ ý muốn xuống.

Sở Nhϊếp không chịu nổi vẻ làm nũng đúng lúc đó, giằng co một lúc mới nghiêm mặt từ chối: “Không được, chủ tử ngươi phải đi rồi. Chờ ngươi ba tuổi, ta sẽ dẫn ngươi đi dạo khắp Tử Cấm Thành. Mấy cung điện này đều là của phụ hoàng ta, ta là Tam hoàng tử của phụ hoàng, sau này ngươi sẽ biết thôi. Chỉ sợ ngươi thấy Tứ đệ rồi, sẽ không thèm để ý tới ta nữa.”

Sở Nhϊếp vốn luôn dè dặt, nhưng trước mặt Tiểu Lân Tử lại rất thoải mái. Một cô bé chưa biết nói, để cậu được làm “chủ”, đứng trước mặt nó mới thật sự giống một vị hoàng tử.

Có tiếng gọi mơ hồ: “Tam hoàng tử, Tam điện hạ...”

Gương mặt trắng trẻo thoáng trầm xuống, cậu vội nói: “Ta phải đi rồi. Nhị ca ta đang tìm ta, ngươi không biết hắn bá đạo cỡ nào đâu. Lần sau chủ tử ngươi sẽ lại tới thăm.”

Nói rồi vuốt nhẹ tay Tiểu Lân Tử. Cô bé ngồi đó để mặc cậu vuốt, khiến cậu hơi buồn vì sự thản nhiên không lưu luyến ấy... Nhưng mà còn nhỏ quá nhỉ. Thế là cậu khép cửa rời đi.