Chương 27

Vừa qua Tết Nguyên tiêu, đầu tháng Ba, đợt tuyển tú nữ đầu tiên đã lục tục nhập cung.

Tú nữ tiến cung trước hết phải qua một lượt sàng lọc của các thái giám, kế đến là vòng tuyển chọn thứ hai do các đại ma ma thuộc Thượng cung cục đảm trách. Lần này tổng cộng có khoảng hai ngàn người, sau khi thái giám loại bớt một vòng, chỉ còn chừng tám trăm, mà trong đó chỉ có năm mươi người đủ tư cách hầu hạ Thánh thượng.

Mỗi ngày, dọc theo phố Đông Thống Tử, đều thấy đứng sắp hàng mấy dãy thiếu nữ, tuổi chừng mười ba mười bốn, chưa được cung đình rèn giũa, mặt mày hãy còn rạng rỡ linh động. Bất chợt chẳng biết nói với nhau điều gì, cả đám đỏ bừng mặt, thẹn thùng cúi đầu.

Tiểu hoàng tử Sở Trâu thường cùng Tiểu Thuận Tử rướn cổ ngó đầu qua tường thành mà xem, thấy thái giám đang kiểm tra ngũ quan, tóc tai, làn da của họ, đôi mắt đào hoa long lanh của Trâu nhi tràn ngập vẻ hiếu kỳ.

Cung quy nghiêm khắc, dạy người cười không được để lộ răng, khóe môi chỉ hơi nhếch, mắt không được nhìn đông ngó tây như kẻ chưa từng thấy thế gian. Những tú nữ ấy so với Trưởng công chúa Sở Tương cũng chỉ hơn kém hai ba tuổi, vậy mà ai nấy đều mộng tưởng được trở thành nữ nhân của phụ hoàng. Họ xem việc được lâm hạnh là vinh quang, nhưng trong lòng Trâu nhi mới năm tuổi, những cô gái tầm thường ấy chẳng có ai xứng với phụ hoàng của mình.

Làm hoàng đế sợ nhất là phụ hoàng mất sớm, tuổi còn nhỏ đã phải đăng cơ, suốt ngày trong cung lo sợ bất an, triều vụ chất chồng, ăn chẳng thấy ngon, đêm không ngủ yên, bởi vậy thường khó sống thọ.

So ra thì Sở Ngang thật may mắn, tuy còn thơ ấu đã bị đoạt ngôi, nhưng Hoàng đế Long Phong bao năm qua không làm khó dễ gì, ngược lại còn để chàng dưỡng sức trong vương phủ đến lúc hai tám xuân xanh mới thuận thế đăng cơ. Ngày lên ngôi trời thuận lòng người, năm đầu đã làm việc ích quốc lợi dân, bên người lại có mấy hoàng tử công chúa, chẳng lo thân thể yếu nhược.

Thành thử đợt tuyển tú năm nay không như những năm trước, dân chúng chẳng còn tránh né, các nơi tranh nhau chọn người, đặc biệt là Giang Nam tích cực hơn cả. Thiếu nữ các nơi nối tiếp đến kinh thành, ngồi xe quan do châu huyện đưa đến, được thái giám chờ ở cửa Huyền Vũ dẫn vào cung, khiến một con đường dài nơi phố Đông Thống Tử như bừng nở xuân hoa, hồng phấn rực rỡ, hương thơm ngào ngạt, làm cho Tử Cấm Thành vốn tịch mịch cũng bừng sức sống mấy phần.

Trong Tịnh Vọng Các, họa sư cung đình đang dựng giá vẽ, vẽ tranh chân dung các tú nữ chờ chọn. Giờ Tỵ nắng đẹp, tháng Tư xuân lành, tú nữ chia hai hàng, mỗi hàng năm người, mười người một lượt ngồi đợi vẽ.

Tú nữ đã vào cung thì cả đời không thể xuất cung, nếu được Hoàng thượng để mắt tới mới là con đường duy nhất đổi vận. Thiếu nữ tuổi mười ba mười bốn đều y phục lộng lẫy, trang điểm kỹ càng, gắng bày ra vẻ đẹp nhất của mình.

Trong các yên tĩnh thoảng hương mực giấy và thư quyển, thỉnh thoảng có vài tiếng thì thầm, bình phẩm nhỏ nhẹ về bức vẽ.

Chính giữa ngồi một vị cô nương, xiêm y trang sức tinh tế, dung nhan xinh đẹp nổi bật. Mày liễu mắt hạnh, mũi cao, mặt trái xoan, dáng ngồi đoan trang, khí chất hơn người.

Bên cạnh là một người dáng gầy, dung mạo cũng thanh tú, tuy không rực rỡ nhưng cũng là một mỹ nhân tinh tế. Mỗi người đều cố ra dáng đẹp đẽ, chỉ riêng nàng kia ánh mắt trống rỗng, như chẳng để tâm, mặc kệ họa sư vẽ thế nào thì vẽ.

Góc tường còn có một cô nương mặt tròn, phục sức giản dị, thoạt nhìn không nổi bật, nhưng nhìn lâu lại thấy thuận mắt vô cùng.

Thái giám Thích Thế Trung nheo mắt đánh giá, rồi quay sang hỏi thái giám Quế Thịnh bên cạnh: “Ba người kia lai lịch ra sao?”

Quế Thịnh khom người đáp: “Bẩm phụ thân, cô nương mặt trái xoan kia là thiên kim của phủ doãn Sơn Tây, tên là Chu Nhã, mười bốn tuổi, dung mạo xuất chúng, nhà lại đem theo không ít bạc, giao hảo rộng khắp. Còn cô ngồi giữa là con gái một tri huyện nhỏ ở Giang Tây, lúc nào cũng u sầu, ít nói, chỉ biết họ là Hà. Còn cô nương mặt tròn nơi góc, họ Tào, xuất thân dân dã, cụ thể thì nô tài chưa điều tra... Sao phụ thân có người quen trong đó ạ?”

Thích Thế Trung chau mày, kéo dài giọng the thé đặc trưng thái giám: “Hừ, theo hoàng hậu hầu hạ một năm mà chẳng khá lên chút nào, bị lạnh nhạt là phải. Tính khí Thánh thượng ai mà dò được? Lại còn trẻ như thế, ai biết sau này sẽ ra sao? Ngươi cứ tinh mắt một chút, về sau ắt có lợi.”

Một câu liền nói trúng lòng Quế Thịnh. Trước kia theo hầu Vạn Hi hoàng hậu, vì lấy lòng bà ta mà khổ sở bao nhiêu, sau về chỗ Tôn hoàng hậu, bà ấy bề ngoài đơn giản nhưng khó dò, đối xử công tư phân minh, chẳng tỏ vẻ thân thiết hay xa cách.

Hoàng hậu không tranh giành, Quế Thịnh có dã tâm cũng không biết phát tiết vào đâu, trong lòng không yên.

Nghe vậy liền chăm chú nhìn lại ba tú nữ, cung kính dạ một tiếng. Thấy họa sư vẽ cô mặt tròn đơn điệu quá, liền muốn qua nhắc nhở một chút.

Thích Thế Trung liếc hắn một cái, rõ là tâm cơ nhiều như rừng rậm, vậy mà trước mặt mình lại nói năng ấp úng, khiến lão thấy thư thái hẳn ra, phất tay áo cười nhạt: “Được sủng hay không còn chưa biết, việc gì phải bận tâm. Trong cung người tài đầy rẫy, thật muốn nổi bật đâu cần chỉ dựa vào một bức họa.” Nói rồi liền quay lưng bước ra ngoài.

Một lượt vẽ xong, các tú nữ thở phào nhẹ nhõm. Thấy tranh được treo lên hong khô, liền vội vã xúm lại xem. Tranh của Chu Nhã vẽ cảnh mỹ nhân giữa vườn hoa, bướm lượn quanh thân, người đẹp hơn cả hoa.

Biết nàng có lót bạc để tranh vẽ đẹp, nhưng đúng là mỹ nhân thật, gia thế cũng tốt, các cô gái bèn xuýt xoa: “Chu tỷ tỷ nhan sắc thế này, sợ là đến ngày ban bài tử, Hoàng thượng sẽ lật của tỷ đầu tiên.”

Chu Nhã khiêm tốn mà vẫn mang theo ý khoe ngầm: “Đâu dám, trong cung các nương nương ai nấy như tiên nữ, bọn phàm tục chúng ta sao sánh nổi?”

Một người liền nịnh nọt: “Cũng chưa hẳn, chúng ta ít ra còn trẻ trung tươi mới hơn.”

“Ừm hừm.” Lời vừa dứt, liền thấy hai thái giám cao cấp lướt qua, áo xống thêu hoa, bước đi như gió, nhất là người đi trước, mắt sắc lông mày rậm, khí thế làm người lạnh sống lưng.

Thân phận trong cung cũng thật lạ, thái giám thấp kém không bằng ngón chân cung nữ, nhưng làm đến “Hồng thái giám” thì ngay cả phi tần thường cũng phải kính nể. Tú nữ sợ hãi, ai nấy cúi đầu nín thở.

Chu Nhã liếc nhìn bức họa của con gái tri huyện họ Hà, thấy mặt trái lê nhỏ nhắn, eo thon dáng liễu, mày mi rành rọt, mang khí chất mềm mại đặc trưng nữ nhân phương Nam.

Biết Hà tiểu thư không lót bạc, mà họa sư vẫn vẽ nổi bật như thế, Chu Nhã bèn mím môi cười tươi, nhẹ giọng nói: “Hà muội muội vẽ cũng thật sinh động, sợ rằng sẽ đi trước tỷ tỷ một bước ấy chứ.”

Mọi người đều nhìn sang Hà Uyển Chân, ánh mắt đầy ẩn ý.

Hà Uyển Chân chỉ khiêm nhường từ chối vài câu, rồi đứng dậy rời khỏi.

Ba người họ cùng ở một viện, cô mặt tròn họ Tào vội đuổi theo, thấp giọng lo lắng: “Hà tỷ tỷ sao lại u sầu như vậy? Muội thấy các tỷ ai cũng lót bạc, chỉ có tỷ là không. Muội thì không có bạc, nhưng cũng mong họa sư vẽ muội đẹp một chút. Hay là tỷ đã có người thương nơi quê nhà rồi?”

Nói xong lại thấy mình lỡ lời, bèn xấu hổ vân vê tay áo. Tuy không đẹp, nhưng dáng người tròn trịa lại khiến người ta có cảm tình.

Hà Uyển Chân mắt trống rỗng nhìn qua mái đầu nàng, ánh nhìn xa xăm vượt khỏi bức tường cung cao mười trượng: “Có hay không, thì đã sao? Hoàng thượng tuyển tú nữ, trúng tuyển thì còn rút lui được ư?” Dứt lời, không nói gì thêm, cứ thế bỏ đi.

Váy lụa thanh nhã, bóng dáng như liễu trong gió, thoáng vẻ tài nữ lạnh nhạt.

Vì quá khó gần, nên các tú nữ đều ít thiện cảm với nàng. Cô Tào mặt tròn liền thay nàng cúi đầu cười làm lành.

Một lát sau, các tú nữ rời khỏi Tịnh Vọng Các, quay về khu phía bắc phía Đông Thống Tử. Những người chưa được ban ân sủng đều được an trí tại khu nhà Khốn viện Ngũ sở.

Lúc ấy xuân sắc rực rỡ trong Ngự hoa viên, hoa lê trên cành vừa nở, gió nhẹ mơn man mang theo cánh hoa bay rơi, giữa vườn toàn váy áo thướt tha, rực rỡ như hoa nở.

Trương Quý phi đang dắt Sở Trì dạo chơi, chậm rãi bước vào hành lang, đám tú nữ liền răm rắp cúi người hành lễ. Trương Quý phi ánh mắt sáng ngời quét qua một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Chu Nhã, khi đi qua rồi liền nói với thị nữ Cẩm Tú: “Quả là hoa mới nở có phần xinh hơn, hoa nở lâu dẫu có thêm mưa nắng, cũng chẳng sánh được cái tươi non ban đầu. Ngươi đi tra cho bổn cung xem, vừa rồi cô nương kia là ai.”

Trong cung chỉ có bốn vị nương nương, dạo gần đây Hoàng hậu và Thục phi đều đang thai nghén, Hoàng thượng thường nghỉ lại chỗ Quý phi. Lời “mưa nắng ân sủng” dĩ nhiên là chỉ đến Thánh thượng.

Cẩm Tú nhớ đến cảnh đêm khuya từng nghe thấy từ hậu điện, tai đỏ bừng, nhưng Trương Quý phi vốn chẳng để nàng vào mắt, nàng đành thu lại tâm tình, cung kính vâng lời.

...

Tại ngự thiện phòng, công việc vẫn tất bật như thường lệ. Vì có tú nữ mới vào, nên lại phải kê thêm bàn dài giữa hành lang, chuyên dùng để bày biện phần ăn cho các vị tiểu chủ.

Chính ngọ, các cung còn chưa đến lĩnh bữa, là lúc hiếm hoi nhàn rỗi. Lục An Hải kiểm tra lại các món của các cung phi, thấy phần của Tôn hoàng hậu có dưa chua mặn, liền lặng lẽ đổi đi, dù gì cũng là mẫu thân của Tứ hoàng tử, hắn vẫn để tâm hơn đôi chút. Tôn hoàng hậu mang thai gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, chẳng nên ăn mặn, dễ sinh hồi hộp.

Chẳng bao lâu, các thái giám từ các viện đến lĩnh phần, trong đó có một thái giám mười sáu mười bảy tuổi lạ mặt, cứ lục lọi bàn cơm tú nữ mãi không yên. Lục An Hải liếc qua, thấy từ kẽ móng tay y rắc ra chút bột thuốc trong suốt.

Hắn chẳng nói chẳng rằng, cứ làm việc của mình. Đợi thái giám các cung mang đồ ăn đi hết, liền ôm hai chén đồ ăn mềm thơm đến chỗ Viên đại thái giám Ngô Toàn Hữu.

Dáng đi lưng lệch vai nghiêng, bước lảo đảo, trông như an nhàn nhàn nhã, nhưng chỉ mình hắn biết cái việc này hao tâm tổn trí nhường nào. Đám nô tài ở ngự thiện phòng chẳng hiểu vì sao lão thái giám này lại được Ngô công công để mắt tới, nhưng Lục An Hải chẳng buồn giải thích. Tưởng việc nhẹ là dễ? Đây là việc dùng đến đầu óc, mắt phải tinh, tâm phải kỹ. Mỗi món ăn các nương nương trả lại, hắn đều phải xem kỹ, phân tích nguyên do, để quyết định lần sau nên đưa món gì. Những điều này chẳng thể nói rõ, chỉ dựa vào trực giác, không phục thì cứ thử làm xem.