Chương 26

Không ngờ Tứ hoàng tử tôn quý như vậy, lại nhớ mãi không quên một tiểu oa nhi dính người kia, đến Tam hoàng tử cũng...

Ngụy tổng quản liếc mắt nhìn Tiểu Lân Tử, chân mày khẽ nhíu: “Cái lão già đó đã bị mài dũa thành tinh, gian xảo chẳng khác gì chồn hoang sói dữ. Nếu lão ta dám hé răng nửa câu, còn sống đến tuổi này mới là lạ... Về sau đừng gọi ta là tổng quản nữa, một tên trông bếp nho nhỏ thì có tư cách gì làm tổng quản? Nịnh bợ cũng phải nhìn xem đầu cổ còn giữ được hay không.”

Đang nói, bên ngoài có người gọi: “Lão Ngụy có trong đó không? Nghe nói Thích công công tìm ngài.”

Tiểu Lý Tử lập tức hai mắt sáng lên.

Ngụy Toàn Hữu phủi tay áo đứng dậy khỏi giường, nheo mắt nhìn hắn: “Dạo gần đây trong cung bề bộn, Thích công công lại ra ngoài lo việc, mãi chưa xử lý được cái tiểu vật này. Đợi xử lý xong, sẽ thu xếp cho ngươi một chỗ tốt.”

Dứt lời liền cất bước ra ngoài, một bóng dáng cao gầy chậm rãi bước qua sân đối diện, tà áo dài khẽ lướt theo mỗi bước chân.

Chẳng bao lâu đã đến tiểu viện của Thích Thế Trung.

Thích công công mới ngoài bốn mươi, nhưng đã hưởng ơn mưa móc hai triều. Tiểu viện ông ở được xây riêng biệt, trang hoàng chẳng kém gì một phi tần được sủng ái.

Ngụy Toàn Hữu với Thích Thế Trung vốn là đồng hương, tuổi tác cũng kề nhau, năm xưa khi Thích công công còn lận đận, chính Ngụy đã ra tay cứu giúp, dùng một ít thủ pháp y thuật gia truyền cứu ông khỏi vết rắn cắn chí mạng. Sau khi vào cung, Thích công công có ý kéo y lên, song thấy y chẳng mặn mà leo cao, bèn sắp xếp cho làm việc tại Thượng thiện phòng, một vị trí béo bở. Quan hệ giữa hai người vốn mập mờ, bởi vậy trong cung cũng chẳng ai dám dễ dàng đυ.ng vào Ngụy Toàn Hữu, mọi việc làm cũng trôi chảy.

Mới bước qua cửa thứ hai đã nghe tiếng kêu thảm, giữa sân có một tên thái giám mặt dài chừng hai mươi tuổi đang bị đánh bằng guốc sắt, mặt mày bầm dập, máu mũi nước mắt đầm đìa. Thích công công ngồi trên ghế mây dưới mái hiên, tay nâng chén trà, thong thả nhấp từng ngụm.

Ngụy Toàn Hữu hành lễ rồi hỏi: “Chuyện gì vậy? Trời tốt thế này mà kêu la khóc than, không biết còn tưởng đang lo tang lễ.”

Hai người nói chuyện vốn thẳng thắn, Thích công công cũng không giận, đưa chén trà cho nội nhân bưng đi, lạnh nhạt đáp: “Miệng không biết giữ, chưa cắt lưỡi là ta đã khai ân. Ăn chút đau khổ mới nhớ đời, vẩy tí máu coi như dạy dỗ.”

Đôi mắt ông sắc bén như ưng, trừ khi gặp Thánh Thượng mới giả vờ ôn hoà, còn lại lúc nào cũng ẩn chứa sát khí, thủ đoạn cực tàn. Ngụy Toàn Hữu cũng có phần kiêng dè.

Y lại hỏi: “Việc điều tra tới đâu rồi?”

Thích Thế Trung chau mày: “Chết cũng không hé răng. Một đứa trẻ năm tháng tuổi bị nấu chín từng tạng phủ ngay trước mặt, vậy mà vẫn không chịu khai. Hoàng thượng thì giục không thôi, làm ta phiền muốn chết. Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Gần đây trong kinh có kẻ tung lời đồn rằng ngôi báu của Hoàng đế vốn không thuộc về ngài, mà lẽ ra nên truyền cho Tề vương, là do Trang quý phi ngáng ngang một tay. Thích công công đã phái người điều tra, nghi là do Túc vương và Ninh vương giở trò. Hoàng thượng cũng ngầm muốn mượn cơ hội này mà kéo hai vị vương gia ấy xuống, ngăn họ hồi phong.

Khốn thay, cả nhà Lý Thiêm Đốc Ngự sử lại một lời không hé.

Đứa trẻ năm tháng tuổi ấy...

Đôi mắt dài hẹp của Ngụy toàn nhân thoáng lóe một tia âm trầm, lời định nói ra lại nuốt vào. Y đưa hộp trà trong tay ra: “À, được hộp trà ngon, nhớ đến công công, nên mang tới kính biếu.”

Thích công công đưa lên mũi ngửi ngửi, hài lòng gật đầu, rồi ôn tồn hỏi: “Dạo này làm việc không còn nhanh nhẹn như trước... nghe nói ngươi đổi luôn cả thái giám hầu cạnh Hoàng thượng?”

Ngụy Toàn Hữu biết ông nói đến chuyện gì, chỉ cười tự giễu: “Kẻ cũ không biết điều, ta thấy ngứa mắt, nên đuổi đi rồi.”

Thích công công híp mắt nhìn y: “Chậc, không giống phong cách ngươi lắm. Làm thái giám, chỉ cần lấy lòng chủ tử. Tân đế tuy nhìn thì ôn hòa, nhưng khó hầu hơn hai vị trước. Ngươi không phải kẻ hồ đồ, nặng nhẹ thế nào, tự mình cân nhắc.”

Ngụy Toàn Hữu vội cúi mình khom lưng: “Công công dạy chí phải, ta về sẽ lo liệu.”

Ra khỏi tiểu viện, liền thấy Tiểu Lý Tử đang thập thò ngoài cửa. Y vừa thấy đã vội chạy đến: “Lão Ngụy, Thích công công nói xử lý thế nào? Có cần tiểu nhân đem đứa nhỏ kia tới không?”

Ngụy Toàn Hữu sắc mặt trầm xuống, trừng mắt liếc y: “Nơi này mà cũng tới được? Giao nó đi rồi, ngươi tưởng ngươi có thể sống thêm vài năm?”

Trở về viện mình, quanh quất vắng lặng. Nơi ở của y vốn từng bị sét đánh cháy trụi mấy gian, chết cả đám thái giám. Từ đó chẳng ai bén mảng.

Vào phòng thì thấy Tiểu Lân Tử đang úp mặt ngủ gục trên gối của mình. Y theo phản xạ định bước tới mà lôi quăng xuống đất.

Nhưng vừa tới gần, lại thấy dưới đống tã lót đang rỉ ra một vệt nước nhỏ. Chết tiệt thật. Y cau mày ghét bỏ bế cô bé lên, lại chợt thấy trong hõm chân bé con có một vết bầm tím.

Chợt nhớ tới gương mặt nôn nóng của Tiểu Lý Tử ban nãy, trong mắt Ngụy Toàn Hữu liền lướt qua một tia u tối.

Tiết Trùng Dương đã đến. Hoàng đế cùng hoàng hậu sẽ cử hành đại lễ tế trời tại điện Anh Hoa. Từ mùng Một, trong cung đã bắt đầu dùng bánh cao Trùng Dương, trước lễ còn phải dọn tiệc nghênh sương, dùng thỏ cay nghênh sương, cua hấp, rượu cúc. Thượng thiện phòng tấp nập, thái giám lui tới như con thoi, chuẩn bị vật phẩm tế lễ. Lục An Hải đang đóng hộp bánh cao, vừa ngẩng đầu thì thấy Ngụy Toàn Hữu đứng nơi hành lang đối diện nhìn mình.

Từ khi Tiểu Lân Tử lọt vào tay y, suốt nửa tháng qua Lục An Hải luôn vểnh tai nghe ngóng, chẳng bỏ qua tin tức nào. Nhưng gió cũng không có một làn. Y đoán chừng đứa nhỏ kia e rằng đã lành ít dữ nhiều. Nghĩ một chút, bèn bước tới, cung kính nói: “Ngụy gia, tiểu nhân có gì có thể phân phó?”

Một thân thái giám y phục màu nâu, vai lệch nhẹ, giọng cung kính, khẽ khàng.

Ngụy Toàn Hữu liếc xéo y, khinh miệt đáp: “Xem ra ngươi làm việc cũng thoải mái lắm.”

Lục An Hải nói: “Thân làm nô tài trong cung, được làm việc chính là phúc của chủ tử ban cho. Làm tốt bổn phận là trách nhiệm của hạ nhân.”

Y tuyệt không nhắc đến cô bé kia, trong mắt Ngụy Toàn Hữu, lão thái giám này quả là lão cáo già biết giữ mình.

Y bèn không vòng vo nữa, tay sau lưng nói: “Tiểu Lý Tử ta đã xử lý rồi, nhưng bên Hoàng thượng ngươi đừng hòng bén mảng nữa. Không thể để Tứ hoàng tử nhớ đến ngươi mãi. Từ nay ngươi ở lại Thượng thiện phòng, các món mang đến các cung mỗi ngày, ngươi dựa theo khẩu vị của chủ tử mà sắp xếp.”

Tiểu Lý Tử dạo gần đây ở trước mặt y thì kiêu ngạo, đυ.ng mặt trong phòng ăn thì cau có hằm hằm, giờ đột nhiên bị xử lý là ý gì?

Lục An Hải còn chưa hiểu, lắp bắp không dám hỏi lại: “Ngụy gia, ý ngài là...”

Ngụy Toàn Hữu gầy gò nhún vai, giọng lạnh: “Hừ, bản lĩnh cũng không tệ, mới hầu hạ bên ngự thiện được mấy bữa, mà Thích công công đã đích danh muốn đề bạt... Đứa nhỏ kia, ta giữ lại rồi. Để ở cái viện từng cháy chết người phía sau ta. Cửa viện ta khóa kỹ, trước ba tuổi không được thả ra. Mỗi ngày ngươi mang cơm đến, ban ngày do ngươi trông nom.”

Y nói xong liền giận dữ rời đi, áo trường bào lụa lam đen kéo dài chạm đất.

Lục An Hải đứng ngẩn một hồi, chợt hiểu ra tiểu oa nhi kia vẫn còn sống. Như cá chết đột nhiên sống lại, y liền quỳ sụp xuống phía sau bóng lưng gầy của Ngụy Toàn Hữu, dập đầu nói lớn: “Phật tổ hiển linh! Đứa nhỏ này đến chết cũng không dám quên ân đức của Ngụy gia!”

...

Thời gian lặng lẽ trôi, thu qua đông đến. Sau lễ Vạn Thọ mừng tháng Mười, tuyết đầu tiên của năm Thiên Khâm nguyên niên cũng rơi xuống. Tuyết trắng phủ lên Tử Cấm Thành, vạn vật như hòa làm một thể, an hòa thanh tịnh. Tuyết rơi ba ngày ba đêm liền, sang ngày thứ tư liền truyền tin hoàng hậu nương nương ở Khôn Ninh cung đã mang thai được một tháng. Hai ngày sau, quý phi Thục thị ở Vĩnh Hòa cung cũng khám ra hỉ mạch.

Năm nay Giang Nam được mùa lúa gạo, Cục dệt may cũng nộp đủ phẩm vật đúng hạn, trong cung khắp nơi đều là hỷ khí.

Vì phải chăm sóc hai vị nương nương mang thai, Thượng thiện phòng càng thêm bận rộn. Ngay cả Tứ hoàng tử Sở Trâu vẫn thường canh bên ngoài phòng ăn cũng bận rộn theo. Mẫu hậu mới hai mươi sáu tuổi, trong mắt cậu vẫn xinh đẹp như xưa, song nôn nghén quá nặng, mỗi lần cậu đứng ngoài cửa sơn đỏ của điện, đều không nhịn được mà chau mày, trong lòng dâng lên thương xót mơ hồ.

Cậu chẳng như huynh trưởng hay tỷ tỷ, đối với thai nhi trong bụng mẫu hậu không chút vui mừng mong chờ.

Cậu không nhớ mình sinh ra thế nào, chỉ là chẳng thích mẫu hậu bị giày vò như vậy.

Đại hoàng huynh vẫn đến thỉnh an mẫu hậu, cũng đã bắt đầu lại chuyện trò với cậu, nhưng ánh mắt không còn u buồn lo lắng như xưa, như lo cậu nghịch ngợm không nghe lời. Sở Trâu vẫn gọi “ca ca”, nhưng không còn chủ động đi theo như trước nữa.

Thỉnh thoảng cậu vẫn đến điện Càn Thanh của phụ hoàng ăn cơm ké, song cũng đã quen với tuổi thơ dần dần cô quạnh.

Về sau, cậu từng trở lại vài lần tiểu viện phía tây, cũng từng đi đến căn nhà thấp cuối Đông Thống Tử, nhưng cái đứa bé tè dầm ấy dường như chẳng còn xuất hiện.

Sở Trâu một mình nhảy qua nhảy lại trên chiếc giường đầy bụi, nhảy vài lượt, rồi cũng dần quên mất Tiểu Lân Tử.

Tiểu Lân Tử lớn rất nhanh, đến ngày Tết Nguyên đán, tiếng pháo nổ vang, Lục An Hải sớm cho cô uống chén đường đầu năm. Cái miệng nhỏ xíu hé mở, bên trong không biết từ bao giờ đã mọc ba chiếc răng.

Ngụy Toàn Hữu nhốt cô trong viện cháy chết người phía sau, ban ngày khóa cửa, chỉ khi đêm xuống mới đem ra chơi. Cô bé tự biết ngồi, cũng biết bò. Ngụy Toàn Hữu không có nhà, cô sẽ ê a gọi “ba... ba”, khiến Lục An Hải cười đến nhăn cả mặt như quả khổ qua.

Nhưng thái giám bụng dạ hẹp hòi, việc này y chẳng dám hé răng nửa chữ với Ngụy Toàn Hữu. Tiểu Lân Tử gọi Ngụy toàn nhân là “a a”, nghĩa là “gia”, nhưng không ngọt bằng gọi “ba”.

Ngụy Toàn Hữu nào hay, chính y cũng thấy vui tai. Chiếc gối y thường bị cô bé tè lên không biết bao lần, người gầy thì lại ưa sạch, có lẽ sớm muộn gì cũng có ngày, chỉ một lúc mất kiên nhẫn, y sẽ tự tay bóp chết đứa nhỏ kia thôi...